
File 9: Trong cơn say
Sau cái vụ đụng chạm
thể xác không hề muốn
đó, mỗi lần đối diện với
anh là Quân lại đỏ hết cả
mặt. Nhất là những lúc
anh chuẩn bị đi tắm
hoặc lên lầu thay đồ. Nó
ngồi bên cạnh giảng bài
cho thằng Tùng mà
trong đầu cứ hiện lên
những hình ảnh mát mẻ
của anh rồi cái cảm giác
tiếp xúc lên cơ thể
không mảnh vải che
thân thiếu điều làm nó
muốn xịt cả máu mũi.
Điệu bộ lúng ta lúng
túng như gà mắc tóc
của nó khiến thằng
Tùng ngồi bên cạnh cứ
nhíu mày khó hiểu. Nó
nghĩ rằng anh hai nhà
nó đã làm điều gì đó
không phải với người
thầy gia sư đáng yêu
của mình.
- Ủa thầy ơi, làm gì mà
khi thấy anh hai của em
là thầy không được tự
nhiên vậy? Bộ anh ấy la
mắng hay là trừ lương
của thầy hả?
Nghe nó hỏi vậy, Quân
gượng cười tìm cách
lấp liếm.
- Không phải vậy đâu!
Chẳng qua do thầy hơi
bị ám ảnh tí xíu khi đối
mặt với cảnh sát giao
thông đó mà…
- À, có phải thầy bị anh
hai em phạt đúng
không?
- Ờ… cứ cho là như vậy
đi! Thôi chúng ta học bài
tiếp nào.
Quân trả lời qua loa rồi
lấy lại bình tĩnh tiếp tục
giảng bài cho thằng
Tùng. Khuôn mặt của
Quân lúc này đã bớt
thẹn thùng. Chỉ có điều
tay của nó thì cứ run
run và đầu óc lúc nào
cũng hiện lên ý nghĩ khá
là đen tối.
Một tuần sau, cơn xấu
hổ và ngại ngùng của
Quân mới dần tan đi. Vụ
va chạm thân xác với
anh đã thôi không còn
ám ảnh nó. Dù gì thì chỉ
có anh khỏa thân chứ
thể xác của nó vẫn còn
nguyên vẹn và được
quần áo bảo hộ bên
ngoài. Nhưng Quân đâu
ngờ rằng nó sẽ phải đối
mặt với tình huống dở
khóc dở cười với anh
thêm lần nữa.
Vào thứ bảy cuối tuần,
khi dừng xe trước cổng
nhà anh, bỗng Quân
thấy anh từ đâu chạy
xe về. Đằng sau xe là
một đống đồ ăn thức
uống, trong đó có cả bia
hơi và đồ nhậu. Thấy
Quân, anh mỉm cười
chào nó.
- Ồ hôm nay cậu tới
sớm nhỉ? Vào nhà đi,
thằng Tùng sáng nay bị
điểm thấp môn văn. Cậu
xem thế nào rồi an ủi nó
với.
- Dạ, vậy hả anh!!
- Ừ, nó đang nằm một
đống trên phòng kìa. Cứ
luôn miệng rủa thầm cô
giáo và đòi gặp mặt cậu
mới chịu ăn cơm đấy!
- Dạ để em coi thử xem
thế nào.
Quân giúp anh xách đồ
vào nhà. Vừa phụ anh
khiêng thùng bia, nó mở
miệng hỏi.
- Ủa sao tối nay anh
mua nhiều đồ vậy? Bộ
anh chưa ăn tối hả?
Anh loay hoay gỡ bịch
đồ rồi giải thích cho nó.
- À, hôm nay đồng
nghiệp của tôi đến chơi.
Tiện thể tổ chức ăn
mừng vì tổ chúng tôi
được cấp trên tuyên
dương khen thưởng. Có
gì lát nữa cậu lên phòng
dạy em tôi nhé!
- Dạ em biết rồi ạ!
Quân chần chừ tính lên
lầu nhưng thấy anh bận
rộn nó ngỏ lời giúp đỡ.
- Mà anh có cần em phụ
giúp nấu nướng gì
không?
- Thôi được rồi. Cậu lên
dạy em tôi đi, nó mong
cậu nãy giờ đó!!
- Dạ…
Quân lẳng lặng bước lên
phòng, thở hắt ra tỏ ý
tiếc nuối. Thấy mặt của
Quân, thằng Tùng gào
lên tức tưởi.
- Thầy ơi, em tức quá.
Em làm văn hay thế này
mà cô cho có 5 điểm à.
Em làm theo sự chỉ dẫn
của thầy đấy!!
- Từ từ đã nào. Đưa bài
kiểm tra đó cho anh
xem!
#19 | KENRAN | Thứ 2,
18/06/2012, 9:57:25
Nói rồi, Quân ngồi xuống
bên cạnh và chăm chú
đọc kỹ nội dung bài làm
của thằng Tùng. Bài viết
phân tích tác phẩm
“Mùa Lạc” của Nguyễn
Khải của thằng Tùng rất
sáng tạo và cách trình
bày cũng khá rõ ràng chi
tiết nhưng cô giáo lại
phê rằng bài viết thiếu
logic và lúng túng trong
cách dùng từ đặt câu.
Bố cục phần thân bài
quá rườm rà và phần
kết lại gây hụt hẫng.
Quân đọc lời phê mà
không thể hiểu ý đồ của
cô giáo là gì. Bụng nó
đang tức anh ách vì
cách làm của mình bị cô
giáo dạy văn của thằng
Tùng xỉ vả, chê bai
không thương tiếc.
Quân cảm thấy điều này
là một sự xúc phạm ghê
gớm. Cô giáo kia vô tình
gián tiếp hạ thấp trình
độ văn chương của nó
xuống. Thằng Tùng kế
bên cũng nhất trí đồng
tình với thái độ chống
đối của Quân. Thế là hai
thầy trò trẻ măng được
dịp tung hứng với nhau
về việc chấm điểm vô lối
của cô giáo. Nhưng cuối
cùng thì cả hai vẫn phải
ngậm ngùi chấp nhận
con điểm 5 đáng ghét
kia. Quân đành xin lỗi
động viên thằng Tùng
và hướng dẫn cho nó
cách hành văn khác.
Khoảng 8 giờ, Quân
nghe thấy dưới nhà có
tiếng còi xe và tiếng
bước chân của một tốp
người. Chắc là bạn anh
tới rồi. Họ nói cười vui
vẻ chào anh rồi xách đồ
bước vào nhà. Nó nghe
thấy tiếng anh chào hỏi
từng người rồi cả tiếng
chén ly chạm nhau nữa.
Mùi của cá nướng và
mực xào đã xông lên
đến tận phòng của
thằng Tùng. Bất giác
Quân hỏi nó.
- Tùng à em ăn cơm
chưa?
- Dạ rồi. Mà có gì không
thầy? Thầy đói bụng
hả?
- Không phải. Tại thầy
ngửi thấy mùi thơm của
thức ăn đó mà.
- Hì hì. Hôm nay anh hai
em có bảo là bạn anh
đến chơi nên chuẩn bị
đồ nhậu đó. Em thì
không thích đám đông
ồn ào nên ăn cơm
trước rồi. Thầy ham vui
thì xuống nhậu với anh
Trung đi. Hôm nay em
chỉ thắc mắc có bấy
nhiêu thôi à.
- Thôi thôi, thầy cũng
không ưa đám đông với
lại thầy đâu có biết nhậu
đâu.
- Thầy nói thật hả? Vậy
thời gian rãnh còn lại,
thầy với em chơi cờ
tướng đi.
Hôm nay tâm trạng em
không vui nên chơi cái
này cho thư giãn nha
thầy. hihi
Không đợi Quân đồng ý,
thằng Tùng lôi ra từ
trong học bàn một bộ
cờ tướng mới cáu và
xếp chúng lên giường.
Thế là Quân đành phải
leo lên giường chơi cờ
với nó. Hồi ở dưới quê,
Quân cũng thường
xuyên đấu cờ với thằng
Quang. Và phần thắng
lúc nào cũng nghiêng về
nó.
Chơi cờ đến gần 9 giờ,
Quân ngõ ý muốn về.
Thằng Tùng mặt mày
bí xị thu dọn cờ và sách
vở vào cặp. Nó còn cay
cú vì bị Quân ăn trắng 3
ván không gỡ. Còn Quân
thì vươn vai ngáp dài vì
tốc độ di chuyển quân
cờ của thằng Tùng
thuộc hàng rùa bò ốc
sên. Chơi cờ vốn để thư
giãn đầu óc thế mà tác
dụng của nó thì trái
ngược hoàn toàn.
Xách cặp xuống đến cầu
thang thì Quân nghe
tiếng cười nói, tiếng
cụng ly rõ mồn một.
Dường như bữa ăn
mừng đã lên đến khúc
cao trào. Tất cả 7 người
đàn ông trong đó có anh
đều cùng nâng ly và gào
“1, 2, 3 Zô” mấy hiệp.
Nó khép nép chào chủ
nhà tính ra về thì có
một người con trai chạc
tuổi anh nói lớn với
giọng bắc kì.
- Ủa cậu nhóc này là ai
vậy Trung? Sao mình
chưa thấy lần nào nhỉ?
Anh cười khề khà vỗ đùi
giải thích. Mặt mày đã
lấm tấm đỏ vì men bia.
- À, xin giới thiệu với
mọi người! Đây là cậu
Trung Quân, gia sư dạy
văn cho em trai tôi đó!!
- Ồ vậy hả? Trông cậu
nhóc này cũng đẹp trai
dễ thương nhỉ!!
- Dạ em chào các anh!
Quân khẽ cúi đầu nhe
răng cười cho có lệ rồi
tính chuồn nhanh ra
ngoài cửa thì tự nhiên
một ai đó gọi giật lại.
- Sao về sớm thế em?
Ở lại đây nhậu với tụi
anh cho vui.
Thế là nó phải quay mặt
lại líu ríu đáp.
- Dạ, em không biết
nhậu mấy anh ơi! Em
còn phải về sớm để
sáng mai đi học nữa..
- Em trai xạo quá, mai
chủ nhật mà học cái gì?
Con trai mà không biết
nhậu thì sao gọi là con
trai nữa??
Nhận ra mình bị hớ
nặng, Quân bối rối đến
đỏ cả mặt ấp úng chống
chế.
- Dạ…mai em học bù anh
ơi.
- Thôi nào, vô đây nói
chuyện với tụi anh một
tí. Con trai gì mà nhát
thế, sau này sao kiếm
được người yêu.
- Phải đó!! Đàn ông con
trai như vậy yếu đuối
lắm em ơi!!!
Nghe họ khiêu khích như
vậy, Quân bỗng dưng
nổi cơn tự ái. Cộng với
cái vụ cô giáo thằng
Tùng chê bai ý tưởng
hành văn của nó làm nó
tức tối nãy giờ. Thế là
Quân hùng hổ quay trở
vào quăng cặp lên bàn
và ngồi sụp xuống bên
cạnh anh. Mấy người kia
khoái chí phá lên cười.
- Phải vậy mới là đàn
ông đích thực chứ!
Uống một ly lấy tinh
thần coi nào.
Một anh con trai tướng
tá bệ vệ đưa ngay cho
Quân một ly bia đầy.
Quân không nghĩ ngợi gì
nữa mà nốc một phát
gần cạn ly. Rồi nó khẽ
nhăn mặt lại vì vị đắng
bắt đầu lan tỏa trong
miệng. Mọi người vỗ tay
reo hò tán thưởng.
- Thế mà bảo là không
biết nhậu. Thêm một ly
nữa đi em trai dễ
thương!!
Lần này người con trai
kế bên nó nhét ly bia
của mình vào tay Quân.
Nó liền chộp lấy và tu
nguyên một hơi. Đám
người lại ồ lên thích thú.
Lúc này Trung không
biểu hiện thái độ nào mà
chỉ chăm chú quan sát
cử chỉ hành động của
Quân. Và rồi anh khẽ
mỉm cười. Không ngờ
thằng nhóc này lại lì lợm
đến thế. Một người bạn
của anh vui vẻ hỏi Quân.
- Em trai học trường
nào vậy? Tửu lượng
cũng khá lắm đấy!
Nó đưa tay khẽ chùi
mép rồi lễ phép đáp.
- Dạ, em là sinh viên
năm nhất trường Nhân
văn, học ngành Lịch sử
ạ!
- Ồ vậy là dân chuyên
văn rồi. Mới năm đầu
thôi đã đi làm gia sư rồi,
giỏi quá ha!
- Dạ có gì đâu anh…
- Thế em đã có người
yêu chưa nè?
Thường thì khi đối diện
với những câu hỏi đại
loại như vậy Quân sẽ
cảm thấy xấu hổ và e
thẹn nhưng lần này vì
có men bia trong người
nên nó vô tư trả lời mà
sắc mặt không hề biểu
lộ cảm xúc ngại ngùng
nào cả.
- Dạ chưa có ạ! Em
muốn tập trung vào việc
học hơn là yêu đương
nhăng nhít ạ!!
Vừa dứt lời, Quân uống
thêm một ly bia nữa.
Không hiểu sao có điều
gì đó đang thôi thúc nó
cứ uống và uống. Mọi
người nghe Quân trả lời
khí thế thì bật cười vỗ
tay ủng hộ. Men bia đã
làm cho Quân dần mất
hết kiểm soát và không
còn kiềm chế được lời
nói nữa nên nghĩ gì nó
cứ phang đại ra. Trung
ngồi bên cạnh nó cũng
đã ngà ngà say. Anh cứ
để mặc cho nó thể hiện
bản lĩnh đàn ông của
mình. Quân bắt đầu trò
chuyện với mọi người
như những người bạn
thực sự mặc dù có sự
chênh lệch về tuổi tác.
- Mấy anh cũng là cảnh
sát giao thông hết ạ?
Em thấy mọi người ở
đây hiền khô hài hước
thế này nhưng sao khi
ra ngoài đường lại bắt
phạt mắng mỏ bà con
dữ dội vậy anh?
Người con trai kế bên
nó cười khà trả lời.
- Vì công việc mà em.
Không làm dữ sao
người ta chịu nghiêm
chỉnh chấp hành luật lệ
giao thông được. Vậy
mà có ai hiểu cho tụi anh
đâu. Cứ suốt ngày đi
nguyền rủa ghét bỏ
cảnh sát giao thông
hoài!!
- Hi hi anh nói cũng đúng.
Người ta đi đường vì
muốn nhanh chóng đến
nơi làm việc mà hơi bất
cẩn tí xíu. Thế là khi gặp
các anh thì họ cảm thấy
hoang mang và hơi khó
chịu đó mà.
- Ờ, tụi anh chỉ làm tròn
bổn phận của mình thôi!
Có như vậy mới giữ gìn
đường phố an toàn
được chứ!! Em biết
không có khi trời nắng
chang chang tụi anh phải
rong ruỗi trên khắp các
ngả đường, nhiều lúc
còn bị người ta hành
hung nữa đấy!!
- Cám ơn anh. Bây giờ
thì em đã hiểu nỗi khổ
của nghề mấy anh rồi.
Zô một cái để chúc
mừng các anh hoàn
thành tốt bổn phận của
mình nè!!
Nói rồi Quân nâng ly của
mình lên cao cụng đôm
đốp vào những ly bia
khác. Mọi người đều
nhìn nó cười sảng khoái.
Khoảng 10 giờ rưỡi, tiệc
bắt đầu tàn. Mấy người
bạn của anh lục tục
đứng dậy chào nhau ra
về. Sau khi chiếc xe cuối
cùng ra khỏi cổng, anh
quay vào nhà thu dọn
chiến trường. Lúc này
Quân cũng loạng choạng
đứng dậy cầm cặp
bước ra cửa. Đầu óc nó
giờ đây toàn trăng với
sao và quay cuồng cả
lên. Nó lè nhè chào anh.
- Anh Trung, em xin
phép về nhé…giờ khuya
lắm rồi…Hức hức...Thằng
bạn em nó chờ ở nhà
chắc đang sốt ruột lắm.
- Cậu xỉn thế kia có về
được không đấy?
Anh có vẻ đã tính táo
trở lại còn Quân thì mới
lần đầu nếm mùi bia nên
cơ thể cứ lảo đảo. Nó
vẫn nói với cái giọng lèm
bèm của một người
say.
- Anh yên tâm, em còn
tỉnh lắm…Hẹn gặp anh
vào tuần sau…hức…
Mới nói hết câu bỗng
Quân ngã sụp xuống.
Thấy vậy anh chạy lại
đỡ nó dậy. Quân giờ
đây rũ rượi như một
con mèo ướt. Cơ thể nó
mềm nhũn ra. Anh lo
lắng hỏi.
- Cậu sao vậy? Có chạy
xe về được không đấy!
Quân không trả lời nữa
mà cứ lè nhè trong
miệng mấy câu gì đó.
Thấy vậy anh dìu nó
vào trong và để nó ngồi
trên ghế salông. Khi đã
cất ly chén vào bồn rửa,
anh vội đi lấy khăn lau
mặt cho nó. Thằng nhóc
vẫn chưa tỉnh. Lúc này
khi nhìn kỹ vào gương
mặt hồng hào của Quân,
Trung nhận thấy nét
hồn nhiên đáng yêu tỏa
ra từ đôi mắt và cái
miệng đang chu ra của
nó.
Chợt anh nhìn lên đồng
hồ. Đã hơn 11 giờ đêm
rồi. Anh bế sốc nó đưa
lên phòng mình. Phòng
bên cạnh, thằng Tùng
đã ngủ từ lúc nào. Anh
đặt Quân ngay ngắn
trên chiếc giường rộng
rãi của mình. Mới định đi
ra cửa để cất khăn lau
mặt thì bỗng nhiên anh
nghe thấy tiếng nói mê
sảng của Quân.
“Anh Trung ơi…Em thích
anh nhiều lắm…Anh có
thích em không…Thật
sự là em rất nhớ anh…”
Trung khựng người lại
vài phút rồi đi xuống nhà
dưới. Thằng nhóc uống
say quá rồi. Nhưng sao
cậu ta lại nói như vậy
nhỉ. Chẳng lẽ cậu ta là…
Chắc cậu ta nói mớ thôi
chứ làm sao lại như thế
được.
Dọn dẹp mọi thứ đâu
vào đấy, anh bước nhẹ
lên lầu và đẩy cửa vào
phòng. Quân đã ngủ say,
thỉnh thoảng nó chóp
chép miệng rồi quay đầu
qua lại. Anh nhẹ nhàng
cởi áo ra và đặt mình
xuống giường. Anh cẩn
thận đắp mền cho nó và
để chiếc gối ôm ở giữa.
Mùi bia và mùi thức ăn
trong dạ dày khiến cơ
thể anh rất mệt mỏi.
Thế rồi anh nhanh chóng
khép hai bờ mắt.
Thằng Quang ngồi chờ
ở nhà mà mãi chẳng
thấy nó về. Lấy điện
thoại gọi thì máy báo là
không liên lạc được.
Cũng may hôm nay
Quang được nghỉ dạy
chứ nếu không thì đã bị
nó cho ngủ bờ ngủ bụi
rồi. Ca cẩm một hồi thì
Quang cũng tắt đèn đi
ngủ. Chẳng lẽ thằng
Quân bị người nhà đứa
gia sư rù quyến rồi
chăng. Cầu trời khấn
phật cho nó được bình
an