File 8: Va chạm
“…Ba ơi sáng mai đi học,
ba làm món cơm chiên
trứng cho con nhé!!
- Ừ con yêu. Ngủ đi con
trai. Mai ba sẽ dậy thật
sớm để làm cho con ăn
mà!!
- Dạ con cám ơn ba!!
Con chúc ba ngủ ngon.
Trung nhìn ba khẽ mỉm
cười rồi chìm vào giấc
ngủ. Cậu không thể ngờ
rằng đây là lần cuối cùng
cậu được nói chuyện
với ba. Còn ba cậu lặng
lẽ rời phòng và bước
xuống cầu thang. Ông
buông tiếng thở dài não
nề rồi tắt đèn đi ngủ.
Sáng hôm sau, khi thức
dậy Trung nhận được
một hung tin từ người
mẹ mình. Bà ôm cậu òa
khóc nức nở.
- Sao mẹ lại khóc? Ba
làm món cơm chiên
trứng cho con chưa
thế?
Mẹ cậu không nói gì
trong khi nước mắt vẫn
tuôn rơi lả chả. Bà khẽ
nấc lên từng tiếng
nghẹn ngào.
- Trung ơi, ba con bị xe
đụng chết rồi. Ba bỏ mẹ
con mình rồi Trung ơi.
Huhu”
Từng lời của mẹ vang
lên bên tai như những
vết cắt khiến cơ thể
Trung không thể cử
động được nữa. Toàn
thân cậu như bị đóng
băng và mất hết cảm
giác. Mắt cậu đờ đẫn rồi
bất ngờ cậu vụt chạy đi
thật nhanh, chạy mãi
chạy mãi cho đến khi
không còn điểm dừng.
Cậu thấy ba mình đang
nằm bất động trên
đường, kế bên là chiếc
xe đổ kềnh. Vài ba quả
trứng vịt vỡ nát gần đó.
Một vùng máu đỏ thẫm
lan trên người ba cậu.
Cậu chạy lại kế bên ba
mình lay thật mạnh
nhưng ông vẫn không
phản ứng. Ông nhắm
mắt lạnh lùng nằm đó
để mặc cậu gào khóc
thật lớn như chưa bao
giờ được khóc. Kể từ
giây phút này, cậu đã
mất đi người thân yêu
vĩnh viễn.
******************
Trung bỗng giật mình
tỉnh dậy. Thì ra là một
cơn mơ. Nhưng cơn mơ
này cũng chính là một
sự thật đau lòng đã
đeo đẳng ám ảnh anh
trong suốt 10 năm qua.
Anh gượng ngồi dậy
chống hai tay xuống
thành giường rồi đưa
mắt về khoảng không
phía trước miên man
nghĩ ngợi. Trong đôi
mắt anh, một vùng trời
sâu thẳm đang dần
hình thành. Ngồi im lặng
một lúc lâu, anh bật dậy
và rửa mặt thay đồ để
chuẩn bị đi làm.
Tối đến, Quân dắt xe ra
ngoài và chuẩn bị đi dạy
kèm. Không hiểu sao lần
này nó không còn háo
hức gặp anh như trước
nữa. Có lẽ nó đã quá hy
vọng vào cái món cơm
chiên trứng đó. Biết đâu
anh ấy đã đổ đi rồi cũng
nên. Nghĩ vậy lòng Quân
buồn càng thêm sầu.
Thằng Quang thấy vậy
an ủi bạn.
- Mày có chuyện gì
không vui à? Cái mặt
như đưa đám ấy!!
- Uhm, kệ tao. Ở đó mà
xỉa xói. Thôi khóa cửa
nhanh đi để còn đi dạy
nữa!!
- Haizzz, cái thằng rõ
thật. Lúc nắng lúc mưa
chẳng biết đâu mà lần.
Rồi hai đứa phóng thẳng
đến đường Võ Thị Sáu.
Khi đến nhà anh, Quân
bấm chuông cửa như
thường lệ. Lần này anh
ra mở cổng cho nó.
Chẳng thèm nhìn anh nó
đi thẳng vào nhà. Anh đi
theo sau và nói với nó
một câu khiến Quân
thay đổi thái độ.
- Cậu Trung Quân à,
cám ơn cậu về món
cơm chiên trứng nha.
Nó ngon lắm đấy.
- Anh… anh đã nếm thử
qua rồi sao??
Quân lắp bắp như không
tin vào tai mình.
- Ừ. Sao cậu lại hỏi vậy?
- À không. Em cứ tưởng
anh không ăn nó chứ!!
Khi đã ngồi xuống ghế
salông, anh tiếp tục hỏi
Quân.
- Mà cho tôi hỏi, sao cậu
lại biết làm món ăn này
vậy? Cậu cũng rành nấu
ăn quá ha!
- Dạ, là do ba em dạy
em. Em cũng làm đại
thôi à không ngon bằng
ba em đâu.
- Vậy à…Hồi nhỏ ba tôi
cũng hay làm món này
cho tôi lắm!
Nói đến đây, mặt anh
thoáng buồn. Còn nó thì
đã biết lý do tại sao anh
lại như thế. Nó rụt rè hỏi.
- Em nghe Tùng kể ba
anh mất cách đây 10
năm rồi phải không ạ?
- Ừ, ba tôi bị tai nạn giao
thông…Lúc đó ông ấy đã
bỏ tôi đi mà không nói
lời từ biệt nào.
Quân dường như cảm
thấy những sự đau đớn
và nỗi uất hận trong
giọng nói của anh. Anh
vỗ vai nó bảo.
- Mà thôi không nói
chuyện này nữa. Lát
nữa về, cậu lấy cà mên
hộ tôi. Tôi đã nhờ thằng
Tùng rửa sạch rồi đó.
- Dạ...
Nói rồi anh lên lầu kêu
thằng Tùng. Một phút
sau, Quân thấy nó cầm
sách vở te te xuống cầu
thang. Nhưng lần này nó
không còn hăm hở háo
hức chào đón Quân như
trước. Chắc cu cậu đang
có gì buồn bực đây. Ngồi
dạy hơn nửa tiếng bỗng
điện thoại của thằng
Tùng có chuông báo tin
nhắn. Nó gãi đầu nhìn
Quân nói.
- Thầy cho em ra ngoài
hẻm tí nha. Bạn em nó
nhắn ra gặp có chút
chuyện!!
- Ờ em đi đi.
- Dạ, cám ơn thầy.
Nói xong, Tùng chạy
biến ra khỏi nhà. Trên
tay nó còn cầm theo
một vài quyển vở. Đang
nhấp một ngụm nước
mát lạnh thì Quân chợt
nghe thấy tiếng của anh
vọng ra từ nhà tắm.
- Tùng ơi, lấy dùm anh
hai khăn tắm với!!!
Quân bỗng nhiên cảm
thấy hơi hồi hộp vì
không có biết có nên trả
lời anh hay không. Một
lần nữa anh lại cất tiếng
gọi khá lớn.
#17 | KENRAN | Thứ 2,
18/06/2012, 9:56:35
- Tùng ơi, em đâu rồi
lấy dùm anh khăn tắm
nhanh lên nào!! Anh
đang vội.
Lần này, Quân đành phải
cất tiếng trả lời, giọng
nó hơi run run.
- Dạ, anh ơi. Tùng nó ra
ngoài hẻm gặp bạn nó
rồi anh ạ!! Chút nữa nó
mới về…
- Cậu Quân đó hả. Vậy
cậu có thể lấy dùm tôi
cái khăn tắm treo ở chỗ
sau bếp được không?
- Dạ…
- Cậu đưa dùm tôi
nhanh đi. Tôi sắp có việc
phải ra ngoài rồi!!
Anh vẫn vô tư hối thúc
nó ở bên trong nhà tắm
còn Quân ở ngoài này
khá căng thẳng và hồi
hộp khi phải thực hiện
một công việc tưởng
chừng như rất đơn giản.
Nó hít một hơi thật sâu
rồi đi lại chỗ nhà bếp để
tìm khăn.
- Là cái khăn màu trắng
lớn nhất phải không
anh?
- Ờ đúng rồi. Vào đây
đưa nó dùm tôi.
Quân đẩy cửa nhà tắm
và từ từ bước vào. Anh
đang ở đằng sau cửa
phòng tắm có vòi hoa
sen còn đầu thì hé ra
ngoài. Thấy nó anh dục.
- Cậu làm gì mà lâu thế.
Đưa đây cho tôi nhanh
nào!!
Vừa định đưa anh cái
khăn tắm thì bất thình
thình Quân trượt chân
ngã nhào về phía trước
do vũng nước đọng lại
dưới chân nó. Nó mất
đà chống hai tay lên
thành cửa rồi ôm chầm
lấy anh. Sức nặng của
Quân cộng với nền
phòng tắm trơn ướt
khiến anh cũng mất đà
ngã ngửa ra đằng sau,
đầu đập nhẹ vào cái xô
nước.
Trong tình cảnh oái ăm
này, Quân và anh đều
cảm thấy người mình
cứng đơ. Nó đang nằm
đè trên tấm thân trần
trụi của anh. Mắt nó cứ
dán vào mắt anh rồi cả
hai nhìn nhau không
chớp. Phải đến giây thứ
mười, nó mới kịp định
thần lại và lồm cồm
đứng dậy rồi tất tả
chạy thẳng ra phòng
khách. Mặt Quân lúc này
đã ửng đỏ như ớt chín.
Tim thì đập thình thịch
và các mạch máu nóng
dồn hết lên não. Nó quên
mất cặp kính đã rơi ra
khỏi mặt từ lúc nào.
Quân lập cập cầm lấy ly
nước tu hết một hơi thì
thằng Tùng từ ngoài
cổng trở vào nhà. Thấy
cái mặt đỏ chót và bộ
dạng ướt nhem của nó,
thằng Tùng bèn hỏi.
- Ủa thầy bị sao vậy
thầy? Sao mặt thầy đỏ
lên thế kia? Còn người
sao ướt hết thế này?
- Ờ ờ thầy không sao
đâu. Tại thầy bị sặc
nước đó mà…Thôi
chúng ta học tiếp đi.
Nó chống chế vài câu rồi
lật từng tranh sách ra.
Lúc này anh cũng vừa
bước ra từ phòng tắm.
Trên người quần áo đã
được mặc đầy đủ. Trên
tay anh là cặp kính của
nó. Anh tiến lại gần chỗ
Quân và bảo.
- Cậu làm rơi kính rồi
này. Cho tôi xin lỗi vụ hồi
nãy nha.
Anh điềm nhiên cất lời
còn nó thì cứ cà giật cà
giật trông đến tội.
- Dạ…có gì đâu anh… em
phải xin lỗi anh mới
đúng…
- Vậy thì tốt rồi. Cậu cứ
tiếp dục dạy thằng
Tùng đi.
Anh nói xong liền bước
lên lầu còn Quân đeo vội
cặp kính vào và nhìn
chằm chằm vào cuốn
sách văn học. Thằng
Tùng cứ nhìn anh và nó
với vẻ mặt khó hiểu.
Trong đầu Quân giờ đây
chỉ toàn những thứ rối
bù chứ chẳng liên quan
đến chữ nghĩa nào cả.
Chỉ đến khi chào thằng
Tùng ra về, Quân mới
lấy lại bình tĩnh.
Trên đường đến chỗ
thằng Quang, Quân cứ
nghĩ lại cái cảnh tượng
dở khóc dở cười với
anh. Lần đầu tiên trong
đời, nó đã tiếp xúc với
cơ thể của một người
con trai trong tình trạng
không mảnh vải che
thân. Điều đó mới
khủng khiếp làm sao. Cái
cảm giác này thật khó
để diễn tả. Dù đã nhiều
lần chiêm ngưỡng trạng
thái Adam của thằng
Quang nhưng không
hiểu sao khi tiếp xúc với
cơ thể anh nó lại cảm
thấy xấu hổ và ngượng
ngùng đến như vậy.
Một lần nữa, thằng
Quang lại cảm thấy
thằng bạn mình có vấn
đề. Cứ hễ đụng vào
người Quân là nó giật
thót và nóng như lữa
đang cháy. Kiểu này phải
khuyên nó đi khám bác
sĩ ngay mới được. Chứ
để lâu thì bệnh tình sẽ
diễn biến khôn lường,
lúc đó sợ không còn cứu
kịp nữa. Thằng Quang
vô tư nghĩ vậy còn
Quân thì cứ mãi hồi
tưởng lại chuyện ấy
mặc dù nó không muốn
chút nào cả. Đêm đó có
một người thật khó
khăn mới có thể đi vào
giấc ngủ.
Trang 9