File 7: Cảm giác thân
quen
Beta: Triệu Duy Nhất
Sáng hôm sau Quân bắt
tay ngay vào kế hoạch
mà nó đã lên ý tưởng
từ tối qua. Nó sẽ làm
một món quà ý nghĩa
để cám ơn anh. Với
một ít kinh nghiệm nấu
ăn do ba truyền lại,
Quân sẽ nấu một bữa
cơm thật ngon, thật
chân thành bằng tất cả
tấm lòng từ lúc nó gặp
anh cho đến tận bây
giờ.
Ngay từ tờ mờ sớm,
Quân lượn xe lòng vòng
quanh chợ. Nó dự định
sẽ trổ tài nấu món cơm
chiên trứng để tặng
anh. Quân còn nhớ hồi
mới lên 10 tuổi, mỗi khi
ba nó nghỉ phép về nhà
ông thường hay hướng
dẫn con trai chế biến
những món ăn phổ biến
dân dã nhưng lại đậm
đà mùi vị yêu thương.
Trong đó món cơm
chiên trứng và cháo gà
là hai món mà Quân tự
tin nhất với tay nghề
của mình. Nghe ba nó
bảo hai món ăn này
cũng chính là những thử
thách đầu tiên của
người đầu bếp. Mỗi lần
hai cha con quấn quýt
bên nhau, ba nó xoa đầu
nó cười bảo:
“Con trai của ba có biết
không? Để làm ra những
món ăn ngon không chỉ
quan trọng ở cách nấu,
hiểu biết của người đầu
bếp mà điều đặc biệt
hơn hết chính là tâm
hồn và tấm lòng của họ
khi nấu. Khi con vui thì
người ăn mới cảm thấy
niềm vui và hạnh phúc
trong các món ăn. Còn
khi con buồn, chán nản
thì những món ăn con
nấu sẽ khiến người ăn
cảm thấy nghẹn ngào
và không nuốt nổi.”
Khi học đến lớp 12, Quân
muốn trở thành một
đầu bếp chính hiệu như
ba nó nhưng ông lại
không đồng ý. Ông
muốn nó vào đại học và
kiếm được một tấm
bằng tốt nghiệp loại ưu.
Ông bảo rằng.
“Tuổi trẻ như con nên
trau dồi học vấn và cố
gắng học lên cao học và
thạc sĩ. Còn nghề đầu
bếp thường rất cực và
nhiều áp lực. Nếu có thể
sau này, khi lập gia đình
thì con hãy nấu cho vợ
con những món ăn ngon
nhất là được rồi!!”
Nghĩ lại những lời căn
dặn của ba mà Quân khẽ
cười. Không biết sau
này nó có lấy được vợ
không nữa. Đi chợ xong,
Quân tất tả mang đồ
xuống nhà bếp. Thằng
Quang vẫn còn đang
ngáy o o trên phòng. Nó
cẩn thận rửa mớ rau
xanh và vài quả trứng
vịt rồi đem cất vào tủ
lạnh. Sau đó nó bắc nồi
cơm điện và leo lên
phòng học.
Khoảng tầm mười giờ,
Quân cất sách vở rồi hí
hứng xuống nhà bếp.
Sau khi chuẩn bị đầy đủ
các thứ, nó bắt đầu trổ
tài nấu nướng. Đầu tiên
Quân bỏ tất cả các gia vị
và nguyên liệu cần thiết
vào chảo rồi đảo qua
đảo lại. Một mùi thơm
phưng phức của hành
tỏi bốc lên sộc vào mũi.
Nó hít lấy hít để rồi đổ
nguyên tô cơm mới xới
vào chảo. Sau cùng nó
cho thêm một chút dầu
ăn. Nó vừa làm vừa
đăm chiêu suy nghĩ.
“Hôm nay là đến phiên
làm việc của anh ấy.
Không biết anh có canh
gác ở chỗ gần trường
mình không nhỉ. Cầu trời
là có. Chứ mà để cơm
của mình bị bỏ uổng thì
tội lắm. Cứ hy vọng vào
phép màu của Đức Phật
vậy!!”
Quân đảo cơm qua lại
rất thuần thục. Thỉnh
thoảng nó đưa tay lên
lau mồ hôi trán vì hơi
nóng tỏa ra từ bếp ga.
Thằng Quang đi chơi ở
đâu về ngửi thấy mùi
thơm liền sáp lại bên
cạnh nó.
- Wow, mày đang nấu
món gì mà thơm và hấp
dẫn thế? Nấu cho tao ăn
hả Quân?
Quân vẫn tập trung vào
việc nấu nướng trả lời
Quang.
- Tao đang làm món
cơm chiên trứng kinh
điển. Mày đừng làm tao
mất tập trung!!
- Cha cha, ra vẻ đầu bếp
thực thụ kìa!! Tao nhớ
món này hồi nhỏ ba mày
hay làm cho tụi mình ăn
lắm phải không?
- Đúng rồi ông nội!! Giờ
đến lượt tao làm để
tặng cho một người bí
mật!!
- Cái gì? Không phải làm
cho tao ăn sao?
- Đúng vậy, món đặc
biệt này sao để cho
mày táp được. he he
- Trời. Người đặc biệt
của mày là con nhỏ nào
đó trong lớp hả? Ghê
nha…
- Không dám đâu, mày
đoán trật lất.
Quang lại tiếp tục suy
đoán.
- Hay là mày làm tặng
cho người nhà gia sư
hả?
Nó chợt đứng hình khi
thấy thằng bạn nói
trúng tim đen. Quang
cười khì chọc nó.
- Vậy là đã rõ rồi nha.
Trúng tim đen rồi kìa.
Em gái hay bà chị thằng
nhóc gia sư hớp hồn
mày phải không Quân!!
- Làm gì có… không nói
chuyện với mày nữa.
Tránh ra để tao làm nốt
công đoạn cuối cùng coi.
Dừng việc đấu khẩu với
thằng Quang, Quân đập
hai quả trứng vịt cho
vào chảo. Rồi nó trộn
đều với cơm và rắc
thêm hành ngò lên phía
trên. Đậy nắp vung một
lát, Quân vội tắt bếp và
cầm cái môi múc cơm
cho vào một cái cà mên
mới vừa mua hồi sáng.
Xong nó lại bỏ một mớ
rau xanh phía trên và
đổ vào một ít nước
chấm. Sau khi đã đóng
nắp cẩn thận, Quân cho
cà mên vào cặp và
chuẩn bị mang ra ngoài
xe. Thấy lạ thằng Quang
tiếp tục soi mói.
- Ê thằng kia mày tính
đem tặng đồ cho người
ta thật hả?
- Chứ tao nói giỡn mày
làm gì!! Ở nhà có gì đói
ăn cơm trước đi nha!!
- Ờ ờ. Mày đúng là khó
hiểu và quái lạ thật đó!!
Không đôi co với thằng
Quang nữa, Quân khoác
cặp lên vai rồi phóng xe
đến chỗ anh làm nhiệm
vụ. Nó hồi hộp chờ đợi
gặp anh trong chốc lát
nữa. May quá. Mới đến
gần chỗ cầu Thị Nghè
thì nó đã thấy thấp
thoáng bóng dáng mấy
ông cảnh sát đang làm
nhiệm vụ ở trạm xe gần
đài truyền hình. Hình
như anh cũng đang có
mặt ở đó thì phải. Cái
dáng người dong dỏng
cao và đĩnh đạc của anh
nó không thể nào nhầm
lẫn được. Đúng là trời
không phụ lòng người.
Càng đến gần tim nó
càng đập nhanh hơn. Nó
đã có ý định quay về
nhưng nửa muốn nửa
không. Vì món quà này
mà nó cất công thức
dậy thật sớm. Dù anh
có nhận hay không nhận
thì nó cũng quyết đưa
cơm cho anh. Quân âm
thầm cho xe chạy nhanh
vào trường rồi xách cặp
đi bộ ra hướng ngã tư.
Khi tới cột đèn giao
thông, nó thấy anh
đang đứng nói chuyện
điện thoại với ai đó.
Thấy đươc cơ hội tốt,
Quân hít thật sau rồi vội
vàng cầm cái cà mên
mà bạo dạn đến chỗ anh
đứng. Mấy ông bạn
đồng nghiệp của anh họ
đang tụ tập nói chuyện
gì đó. Anh cất điện thoại
vào túi và tiến lại chỗ
những người bạn. Bất
ngờ hấy bóng dáng
quen thuộc của nó, anh
ngạc nhiên hỏi.
- Ủa cậu Trung Quân,
cậu làm gì ở đây?
- Dạ… em tiện đường đi
qua. Tình cờ thấy anh
nên lại nói chuyện đó
mà…
- Uhm, Cậu định nói
chuyện gì với tôi? Giờ
tôi phải đi ăn trưa cái
đã.
- Dạ.. dạ.. Em có cái này…
muốn.. tặng cho anh.
Thấy nó ấp úng đến vã
cả mồ hôi, anh gặng hỏi.
- Ủa tặng cho tôi cái gì?
Dịp gì mà tặng?
- À không, chuyện là thế
này.. Hôm bữa anh đã
tha cho em cái vu vượt
đèn đỏ. Em cám ơn anh
nhiều lắm. Để tỏ lòng
biết ơn, em muốn làm
cái này cho anh ăn. Mong
anh nhận dùm em…
Quân nói xong thì
ngượng ngùng chìa ra
trước mặt anh một cái
cà mên khá bự mà nãy
giờ nó giấu lén lút sau
lưng. Anh tròn xoe mắt
ngạc nhiên.
#15 | KENRAN | Thứ 2,
18/06/2012, 9:55:55
- Cái gì đây? Cậu làm tôi
khó hiểu quá!!
- Dạ là cơm chiên ạ. Em
không biết tặng anh cái
gì nên làm món ăn này
cho anh dùng bữa trưa
đó!!
Quân trao quà xong thì
ngượng ngùng chạy
biến vào trong trường
để lại anh ở đó cầm cái
cà mên mà cứ nhăn
mặt nhíu mày, hai mắt
to tròn không hiểu ý đồ
của thằng nhóc là gì. Bất
chợt anh nở nụ cười rồi
xách cà mên lại chỗ
đồng nghiệp. Thấy anh
họ lên tiếng cười đùa.
- Ủa cậu cái kiếm cái cà
mên ở đâu ra vậy?
Người nhà mang đồ ăn
trưa tới hả?
- À không, đây là của
một người bạn cho tôi…
- Tính không ăn cơm
trưa với tụi này sao.
Chắc là người yêu làm
cho phải không? Cậu còn
trẻ thế này thì chắc có
ai đó để ý đến rồi!!
- Đúng rồi đó!! Trung là
đứa đẹp trai nhất trong
tổ tụi mình mà!! Ha ha
- Thôi các anh đừng đùa
nữa. Chúng ta đi ăn
trưa thôi. Sáng nay xử
phạt nhiều ca thấy mệt
ghê!!
- Ừ đi thôi các cậu!!
Ngồi rình một góc ở
quán cà phê bệt, Quân
theo dõi thái độ cử chỉ
của anh thì hơi thất
vọng. Anh chẳng buồn
mở cà mên của nó ra
xem nữa. Nó thất thểu
lái xe quay về phòng.
Vào đến nhà nó đi
thẳng một mạch lên
phòng chẳng buồn ngó
ngàng đến thằng Quang.
Trung đến một quán
cơm khá đông khách
cùng những người bạn
của mình. Anh cầm lấy
cà mên của Quân và gỡ
ra xem thử.
“Ồ là cơm chiên trứng
à??”
Anh nhủ thầm trong
bụng rồi vội lấy cái
muỗng trên bàn ăn xúc
một miếng cơm đưa lên
miệng. Vừa nếm thử
một vài miếng thì bỗng
nhiên trong lòng anh
xuất hiện một cảm giác
lạ lùng. Cái mùi vị sao
mà thân quen đến thế.
Nó vừa chan chứa sự
yêu thương vừa tràn
đầy những cảm giác
thân thuộc. Chợt sống
mũi anh cay cay. Những
kí ức ngày xưa chợt ùa
về trong trí nhớ.
Trang 8