
File 6: Vùng trời sâu
thẳm
Sau ba buổi tối gặp anh,
Quân cảm thấy cuộc đời
vui tươi hơn bao giờ
hết. Những tiết học trên
lớp tuy dài lê thê và khá
tẻ nhạt không còn buồn
ngủ và chán trường
như trước. Anh vô tình
là động lực tuyệt vời để
nó ra sức tập trung học
hành cho đàng hoàng.
Và nó mong mau thời
gian trôi qua thật nhanh
đến buổi tối để được
gặp anh. Chỉ nghĩ bấy
nhiêu thôi là lòng nó
mừng rơn lên rồi.
Những hôm không đi
dạy kèm, Quân nằm
trong phòng tơ tưởng
đến anh. Nó hình dung
về một người con trai
phong trần và chững
chạc. Trên khuôn mặt
đầy đặn nam tính ấy
hiện hữu một đôi mắt
to tròn, trong đáy mắt
là một cả vùng trời sâu
thẳm huyền bí như
muốn mời gọi nó khám
phá. Cả con người anh
toát lên vẻ lạnh lùng
cương trực nhưng Quân
cảm nhận một điều
rằng trong vẻ bề ngoài
mạnh mẽ cứng rắn đó
anh vẫn có nét gì đó
yếu đuối. Nhưng nó
không tài nào biết được
cái khoảng trống đó
nằm ở góc khuất nào
trong tâm hồn anh.
Trong những cơn mơ
thoáng qua, nó luôn mơ
về anh, về một mái nhà
hạnh phúc nơi chỉ có anh
và nó.
Hôm thứ năm đang ngồi
học trong lớp, chợt điện
thoại của Quân đổ
chuông réo rắt. Chết
thật, nó đã quên tắt
chuông. Nó vội vàng lao
ra khỏi lớp để nghe điện
thoại. Ra một khóc
khuất ngoài hành lang,
Quân vội bấm phím
nghe. Đầu dây bên kia là
giọng nghẹn ngào của
một người phụ nữ lớn
tuổi.
- Quân ơi về nhà gấp đi
con. Ba con, ba con… mới
bị tai nạn giao thông,
hiện giờ đang cấp cứu
trong bệnh viện… hưc
hức…
- Trời, thật hả mẹ? Rồi
ba có sao không…
- Mẹ không biết nữa…
nhưng nghe nói là bị
chấn thương nặng lắm…
- Dạ… để con chạy xe về
liền!!!
Quân run run cất điện
thoại vào túi. Nó lật đật
quay trở lại lớp rồi
cuống cuồng gom sách
vở vào cặp. Nó xin phép
thầy cho về vì có việc
đột xuất. Vì quá lo lắng
nên Quân chỉ kịp báo với
thằng Quang một câu
“Có gì mày tự đón xe
buýt về nhà nha
Quang!!” rồi chạy hớt
hải ra bãi gửi xe. Quang
nhìn theo với vẻ ngạc
nhiên.
“Thằng này lại gặp
chuyện gì nữa vậy?”
Quân vừa lao xe ra khỏi
trường và đến chỗ ngã
tư thì gặp tín hiệu đèn
đỏ. Do quá hốt hoảng và
lo nghĩ về ba mình mà
Quân quên dừng lại và
cứ thế cho xe lao đi. Bất
ngờ một tiếng còi vang
lên rồi có một anh cảnh
sát chạy theo sau nó.
Nghe tiếng còi nó giật
mình và từ từ tấp vào
lề theo hiệu lệnh của anh
cảnh sát.
Khi đến gần xe của Quân
và định buông lời quở
phạt thì anh cảnh sát
sững người nhìn Quân.
Rồi một hai giây sau anh
tức giận la lớn.
- Lại là cậu à? Cậu có
nhìn kỹ đèn đường
không mà chạy vượt
đèn đỏ như thế hả?
Quân định thần lại mới
nhận ra người đứng
trước mặt nó là anh
Trung. Nó lắp bắp nói.
- Ủa là anh sao? Em
chào anh…Do vội quá
nên em không để ý là có
đèn đỏ…
Anh ngắt ngang lời nó
với vẻ mặt khá tức
giận.
- Đã lần thứ hai cậu vi
phạm rồi. Cậu coi
thường luật giao thông
quá đấy!!! Lần này tôi
buộc lòng phải tạm giữ
xe của cậu lại thôi.
Nghe anh bảo vậy, Quân
phát hoảng cầu xin.
- Hả? Anh ơi tha cho em
thêm một lần nữa có
được không vậy? Hic
hic. Tại em gấp quá nên
không nhìn thấy đèn
đỏ…
Thấy nó tái mặt xin xỏ,
anh lạnh lùng ngắt lời.
- Không thể tha được.
Lần trước tôi đã du di
cho rồi. Mặc dù cậu làm
gia sư cho em tôi nhưng
không vì thế mà để ảnh
hưởng đến trật tự an
toàn giao thông được!!
#13 | KENRAN | Thứ 2,
18/06/2012, 9:55:16
Thấy anh tỏ thái độ
kiên quyết, Quân sợ hãi
cầm tay anh van xin.
Khóe mắt nó đã bắt
đầu ươn ướt.
- Làm ơn đi mà anh. Ba
em mới bị tai nạn giao
thông đang cấp cứu
trong bệnh viện. Em phải
về gấp để xem thế nào.
Em cầu xin anh đấy!!
Nghe Quân kể hoàn cảnh
như vậy, Trung bất
chợt im lặng nhìn nó.
Nhìn vào đôi mắt đã
ướt nhòe của Quân, anh
cảm thấy trái tim mình
như ai đó đang bóp
nghẹt. Anh nhẹ nhàng
bảo nó.
- Thôi được rồi…cậu lái
xe về thăm ba cậu đi.
Nhưng nhớ từ đây đi về
phải chú ý quan sát
đường xá cho cẩn thận
nghe chưa? Lần này tôi
bỏ qua nhưng sẽ không
có lần sau nữa đâu đấy.
Quân mừng rỡ quẹt
nước mắt và cảm ơn
anh rối rít. Nó vội vàng
leo lên xe rồi chạy thẳng
về phía trước. Một số
người dừng đèn đỏ gần
đấy chứng kiến cảnh
tượng đó liền xì xầm
bàn tán.
“Cảnh sát giao thông gì
mà làm ăn tùy tiện dễ
dãi thế kia… Bảo đảm có
đút lót hối lộ!!”
Trung bỏ mặc ngoài tai
lời xì xầm và xếp đồ
nghề vào cốp xe. Anh
nhìn theo bóng dáng
nhỏ xíu của Quân rồi
chau mày suy tư. Trong
đôi mắt anh, một vùng
trời sâu thẳm lại hiện
về bao phủ một màn
đen tối tăm buồn tủi
trong quá khứ.
Quân vừa về đến nhà
chị hai thì thấy mẹ nó
nước mắt ngắn dài
đang đứng đợi trước
cổng. Bà bảo nó.
- Chị hai con bảo ba đã
qua cơn nguy kịch rồi
con ạ! Cũng may kịp
thời đưa vào bệnh viện
nên không ảnh hưởng
đến tính mạng…
Nó nghe mẹ nói vậy mà
thở phào nhẹ nhõm. Từ
thành phố về đây nó
luôn thầm khấn trong
bụng cho ba nó được
bình yên. Mẹ nó bảo.
- Giờ vô thay đồ rửa
mặt đi con. Rồi mẹ với
mày vô thăm ổng! Chị
hai con đang làm giấy
tờ nhập viện trong đó!!
- Dạ!
Nó vội cất cái ba lô vào
phòng rồi ra nhà sau rửa
mặt. Xong đâu đấy,
Quân chở mẹ mình đến
bệnh viện Đồng Nai, nơi
mà ba nó đang được
cấp cứu. Đến cổng bệnh
viện, điện thoại của
Quân reo lên. Là số máy
của thằng Quang đang
gọi.
- Có chuyện gì mà mày
bỏ về giữa chừng vậy
Quân?
- À, ba tao bị tai nạn
giao thông. Ổng đang
cấp cứu ở bệnh viện.
Tao lo quá nên không
kịp báo cho mày.
- Trời vậy hả? Rồi chú
Huy có sao không?
- Ba tao bị chảy máu
chân nhiều lắm nhưng
cũng may không ảnh
hưởng đến tính mạng..
- Hú hồn. Mày cho tao
gởi lời hỏi thăm chú Huy
nha! Rồi khi nào mày lên
thành phố lại?
- Ừ cám ơn mày. Tao
cũng chưa biết nữa để
xem sao đã.
- Ê ê mày về quê còn
tao ở trên đây xoay sở
ra sao?? Ai chở tao đi
học, ai nấu cơm cho tao
ăn?
- Mệt mày quá. Làm như
tao là má mày không
bằng. Lớn rồi chứ còn
con nít gì đâu. Thôi ráng
đi Quang. Một hai bữa
nữa tao lên. Có gì mày
chịu khó đi học bằng xe
buýt và nấu mì gói ăn
tạm nhé!!
- Hic hic, sao tự nhiên
khổ thế này không biết?
Thôi ráng thu xếp lên
sớm nha!
- Rồi rồi. Mày ở trên đó
một mình cẩn thận, coi
nhà cửa đồ đạc đàng
hoàng đó!!
- OK. Mày vô thăm ba
mày đi. Tao ra ngoài ăn
cơm bụi đây. Khổ ghê!
Cúp máy, Quân vội vàng
cùng mẹ lên phòng ba
nó. Các bác sĩ bảo rằng
bệnh nhân cần được
theo dõi chăm sóc một
hai ngày nữa. Nói chung
tình hình của ba nó đã
qua giai đoạn nguy hiểm.
Ngày mai ba nó có thể
tỉnh lại. Nghe vậy hai mẹ
con nó mừng lắm. Chị
hai nó nãy giờ đi làm
một số thủ tục nhập
viện đã quay trở lại.
- Em chào chị hai, ba vì
sao mà gặp tai nạn vậy
ạ? – Quân hỏi chị hai
mình.
Chị hai nó đưa tay lau
mồ hôi rồi trả lời.
- Út mới về đó hả? Chị
đang làm việc ở công ty
thì nghe có người thông
báo rằng ba bị va quẹt
xe ở chỗ ngã ba Tam
Hiệp. Cũng may người
ta kịp thời đưa ba đi
cấp cứu sớm. Nếu
không thì mọi chuyện
còn tệ hại hơn. Chị nghe
mà muốn đứng tim
luôn.
- Ông trời còn thương
nhà ta đó con. Trong cái
rủi lại có cái may. Mà
thằng Quân về đây vậy
còn việc học trên đó sao
con? – Mẹ nó lên tiếng
hỏi.
- Dạ, mẹ và chị hai yên
tâm. Con xin phép thầy
cô rồi. Để hai ba bữa
nữa ba khỏe lại rồi con
lên đó sau. Chắc nhờ
thằng Quang xin phép lo
liệu dùm con!
- Ừ, giờ Út chở mẹ về
nhà chị nghỉ ngơi đi. Có
gì tối vô thăm ba.
Nhà chị hai Quân ở gần
đó nên cũng tiện việc
chăm sóc. Chị hai nó tên
Yến, lấy chồng đã hơn 1
năm. Chị hiện đang làm
nhân viên văn phòng
trong một công ty sản
xuất quần áo thời trang.
Nhà chồng chị ở phường
Long Bình Tân cũng gần
nơi nhà hàng mà ba nó
làm việc. Lâu lâu hai cha
con có thể qua lại thăm
nhau. Nói chuyện thêm
một hồi, Quân chở mẹ
về nhà chị để nghỉ ngơi.
Tối đến, hai mẹ con lại
tiếp tục vào bệnh viện
thăm ba. Cả ba mẹ
thằng Quang cũng đến
để hỏi thăm tình hình
ba nó.
Sau một tuần chăm sóc,
vết thương ngoài lẫn
tinh thần bên trong của
ba Quân đã dần bình
phục. Ông đã có thể đi
lại bình thường nhưng
còn chưa linh hoạt lắm.
Sau khi lên thành phố lại,
Quân vẫn thường xuyên
gọi điện về nhà để thăm
hỏi ba nó. Những lúc
rãnh rỗi nó cũng gọi điện
cho ba và nhắc nhở ba
giữ gìn sức khỏe.
Từ hôm ba nó bị tai
nạn, Quân đã nghỉ học
hai buổi. Thằng Quang
cho nó mượn vở chép
bài và thông báo một số
tin tức đáng chú ý trong
lớp. Nó cũng đã bỏ hai
buổi dạy ở nhà anh rồi.
Không biết thằng nhóc
Tùng học hành có hiểu
bài và nhớ nó không
nữa. Tối thứ ba tuần
sau, nó đến nhà anh
thật sớm. Thằng nhóc
Tùng thấy bóng dáng nó
thì chạy thật nhanh ra
mở cổng. Nó bám lấy
tay Quân liến thoắng
hỏi.
- Sao hai hôm rồi thầy
không đến dạy cho em
vậy? Làm em chờ thầy
muốn chết!!
- À… ba anh bị tai nạn
nên anh phải về nhà…
Thông cảm cho anh
nha…
- Vậy hả thầy?? Thôi
thầy vào nhà đi. Em có
nhiều vấn đề thắc mắc
lắm đó.
- Ừ…mà anh hai em
đâu? Anh ấy đi đâu rồi
à?
Quân vừa bước vào nhà
vừa cất tiếng hỏi.
Thằng Tùng nũng nịu
trả lời nó.
- Dạ, anh em đi họp giao
ban rồi ạ! Chắc khoảng 9
giờ ảnh về. Thôi mình
vô học liền nha thầy!!
- Ừ…
Thằng nhóc Tùng vẫn
cứ líu lo không ngừng.
Nó ngây ngô đáng yêu
làm sao. Quân cảm thấy
thật may mắn khi có
đứa học trò quan tâm
mình như vậy. Nó dạy
xong vừa đúng lúc anh
về. Thấy nó anh sốt
sắng hỏi.
- Cậu Quân lên thành
phố từ khi nào vậy? Ba
cậu đã ổn hơn chưa?
Thấy anh quan tâm cho
nó như thế, trong lòng
Quân chợt hiện lên một
niềm vui khôn xiết. Nó
từ từ trả lời những câu
hỏi của anh.
- Dạ, cám ơn anh đã
quan tâm. Em mới lên
hôm chủ nhật tuần
trước. Ba em đã khỏe
và đi lại bình thường
được rồi anh ạ.
- Vậy thì may quá.
Chẳng giống như ba tôi…
- Dạ anh nói gì cơ???
Anh thì thầm khe khẽ
khiến Quân không thể
nghe được câu nói đó
của anh. Anh ậm ừ bảo.
- À.. không có gì đâu.
Cho tôi hỏi thăm sức
khỏe của ba cậu nhé!!
- Dạ em cám ơn anh
nhiều lắm…
Anh chào nó rồi lẳng
lặng bước lên lầu.
Dường như Quân
thoáng nghe thấy tiếng
thở dài phát ra từ anh.
Nó cảm nhận được
trong tiếng bước chân
và tiếng thở dài não nề
đó là một nỗi buồn miên
man đã ngự trí lấy con
người anh từ lâu lắm
rồi.
Quân ra về mới sực nhớ
là mình quên cám ơn
anh về cái vụ anh thả nó
đi khi nó vượt đèn đỏ.
Không những anh không
phạt tiền, giữ bằng lái
xe mà còn để cho nó đi
nữa chứ. Tự nhiên Quân
thấy hơi khó hiểu. Chắc
khi nghe nó kể về
chuyện ba bị tai nạn nên
anh động lòng thương
xót cũng nên. Nhưng dù
gì thì nó cũng phải làm
một điều gì đó để cám
ơn anh mới được. Chợt
một ý nghĩ lóe lên trong
đầu nó. Lần này có cơ
hội để ghi điểm với anh
rồi. Thế là Quân chạy xe
về nhà, vừa đi vừa huýt
sáo líu lo mặt mày rạng
ngời hết cỡ.
Trang 7