File 5: Nỗi lòng
Từ khi gặp lại anh, mặt
Quân rạng ngời lên hẳn.
Những lúc ăn cơm, tắm
rửa, đọc bài…thằng
Quang để ý thấy Quân
hay cười một mình rồi
hát vu vơ và mặt thì lúc
nào cũng tươi rói. Cu
cậu xoa xoa cằm nhíu
mày nhìn Quân đắm
đuối. Không biết thằng
này gặp vấn đề gì vậy
ta. Chịu không nổi sự tò
mò, Quang đưa tay lên
trán Quân hỏi.
- Mày bị chạm dây hay
sao mà thấy lạ quá vậy?
- Thằng quỷ buông bàn
tay thô ráp của mày ra
coi! Tao bình thường
mà mày nói gì vậy?
- Bình thường mà cái
mặt lúc nào cũng hăm
hở quá mức thế. Tao
thấy tuần trước, mặt
mày chù ụ bí xị một
đống mà. Sao thay đổi
nhanh chóng vậy hả??
- Có gì đâu.. chỉ tại lần
đầu làm gia sư nên mới
như vậy thôi.
Quân trở lại trạng thái
bình thường nhìn thằng
Quang dò xét.
- Mà mày cũng rảnh
thật đó. Đi để ý tao làm
chi vậy?
- Ờ thì thấy lạ nên tao
mới quan tâm. Tao sợ
mày bị mắc chứng tâm
thần phân liệt!!
- Á thằng khỉ gió. Mày
dám trù ẻo tao hả. Đồ
bạn bè tệ bạc!!
- Thôi đi pa. Mày chẳng
hiểu tấm lòng thành của
tao gì hết. Mà đứa học
sinh chỗ mày dạy thế
nào? Có chịu hợp tác vui
vẻ với mày không?
- Ờ… cũng hiền ngoan và
dễ gần. Học cũng nhanh
hiểu lắm!! Thế chỗ mày
thì sao?
Thằng Quang lắc đầu
thở dài thườn thượt.
Nó xụ mặt nói yểu xìu.
- Thảm lắm mày ạ. Nó
là một thằng nhóc con
mới học có lớp 6. Chẳng
làm ăn được gì! Hic hic
- Ha ha đáng đời mày
lắm. Vỡ mộng chưa
con!
- Haizzz, mày ko biết
đồng cảm với tao mà ở
đó còn cười nhạo..
Thằng nhóc đó đã vậy
còn chậm chạp ù lì nữa
chứ. Nó cứ ngồi nghe
tao giảng mà ù ù cạc cạc
rồi mặt thộn ra nhìn
chán muốt chết.
- Khổ thế cơ à! Thôi
ráng đi cưng. Biết đâu
nhờ lòng kiên trì và đức
độ của mày mà cải tạo
tên nhóc đó thì sao.
Tao biết mày có khiếu
gia sư mà.
Thấy mặt thằng bạn
méo xệch, Quân thấy
cũng tội tội. Nó buông lời
động viên để giúp tinh
thần thằng Quang phấn
chấn hơn.
- Mà thôi, trời bắt sao
mình làm vậy. Tuy là nó
tiếp thu bài chậm nhưng
được cái cha mẹ nó
cũng có tình cảm tốt
với tao. Họ hứa sẽ
thưởng nếu con họ tiến
bộ.
- Vậy là quá ổn rồi. Tao
chúc mày thành công
ha. He he
- Ừa cám ơn…xì
Sau khi rửa chén bát
xong, Quân leo lên
phòng đọc sách. Đọc
được hai ba trang rồi
nhìn thẳng vào khoảng
không phía trước mà
nghĩ ngợi. Gặp được
anh rồi, nó phải làm gì
tiếp theo đây. Chẳng lẽ
lôi anh ra một góc nào
đó rồi thổ lộ với anh
những cảm giác nhớ
nhung trong lòng mình
à. Nhưng như thế thì
hơi sổ sàng quá. Mà anh
chưa chắc đã đón nhận
tình cảm của nó. Có khi
anh còn nổi khùng mà
đuổi nó đi và không cho
làm gia sư nữa. Điều
này làm cho nét mặt
của Quân phảng phất
chút buồn phiền. Nó tặc
lưỡi mấy cái rồi đăm
chiêu suy nghĩ tiếp.
#11 | KENRAN | Thứ 2,
18/06/2012, 9:54:28
Phải làm thế nào để cho
anh biết tình cảm của
nó đây. Thời gian đến
nhà anh rất ngắn chỉ
vỏn vẹn có 2 tiếng đồng
hồ trong 3 ngày 1 tuần.
Hơn nữa Quân chỉ đóng
vai trò là gia sư kèm
cặp cho thằng em anh.
Lúc đó thì sao nó có cơ
hội thuận lợi để tiếp cận
anh chứ. Nghĩ hoài mà
đau cả đầu.
Đọc được một hai trang
sách nữa, Quân lại tiếp
tục suy nghĩ về gia đình
anh. Lúc nó đến nhà thì
chỉ có hai anh em. Còn
ba mẹ anh ở đâu nhỉ.
Thấy mình bắt đầu lang
mang, nó lắc lắc đầu
cho tỉnh táo rồi đọc nốt
những chương còn lại
trong cuốn giáo trình.
Đọc một hồi mệt, nó leo
lên giường đánh một
giấc thật ngon cho đến
tận sáng. Chưa bao giờ
Quân cảm thấy mình lại
ngủ ngon như thế này.
Tối thứ năm, hai thằng
lại tiếp tục chinh chiến
với cương vị gia sư.
Trước khi lên đường,
thằng Quang gầm gè đe
dọa Quân.
- Hôm nay là bữa thứ
hai rồi, mày làm ơn
đừng để tao một mình
giống lần như lần trước
nữa nghe. Đem con bỏ
giữa chợ, mày muốn
tao bị bắt cóc hãm hiếp
mới hả dạ hả??
Nhắc lại sự vụng về
hôm bữa, Quân chỉ biết
cười khì lấp liếm.
- Thôi mà bạn tốt, hôm
đó tao vui quá nên quên
béng còn mày chưa về.
Hihi. Lần này mày yên
tâm, tao sẽ nhớ qua
rước mày mà.
- Mày hậu đậu thiệt á.
Có biết hôm đó tao sợ
đến vãi cả quần không
hả? Điện thoại thì không
bắt máy. Tao tưởng
phải ngủ bờ ngủ bụi luôn
chứ!!
- Được rồi được rồi.
Tao sai được chưa. Lên
xe đi càm ràm hoài!!!
Nói rồi hai đứa phóng xe
như bay trên đường.
Lòng Quân rất háo hức
khi lát nữa được gặp
anh. Nhưng nó lại cảm
thấy chút hồi hộp và tim
đập nhanh hơn mọi
ngày. Chưa có ai khiến
nó phải chịu đựng cảm
giác khó tả đến như
vậy.
Đến nhà anh, Quân bấm
chuông và người ra mở
cổng cũng là anh. Hôm
nay anh mặc đồng phục
cảnh sát, chắc là chuẩn
bị đi tuần tra đêm. Thấy
nó, anh cười xã giao rồi
bảo.
- Chào cậu.
- Dạ chào anh..
- Cậu vào nhà ngồi đi,
em tôi đợi cậu từ nãy
giờ rồi đó!!
Nói xong anh quay vào
dắt xe đi ra khỏi nhà. Nó
thắc mắc hỏi.
- Ủa, anh tính đi đâu
vậy?
- À, tối nay tới phiên tôi
phải đi tuần tra. Cậu chịu
khó ở nhà trông chừng
em tôi nhé!!
- Dạ..
Quân bước vào trong
phòng khách ngồi, mắt
nó vẫn còn dõi ra ngoài
cho đến khi tiếng xe nhỏ
dần. Thấy Quân, thằng
Tùng gào lên phấn khởi.
- Thầy ơi, em nhớ thầy
lắm đó!! Hôm nay đến
lớp em có nhiều chỗ
không hiểu bài lắm đó
thầy, hihi
- Trời, cám ơn em đã
nhớ thầy…
Thằng nhóc Tùng vẫn
còn gây sửng sốt cho
Quân. Không biết nó có
vấn đề gì sức khỏe và
trí óc không mà sao nó
cư xử giống như là một
đứa trẻ mới vào cấp
một vậy. Nhưng với
kiểu cư xử ấy, Quân
cảm thấy thằng nhóc
này rất dễ thương và
dễ mến nữa.
Sau khi trả bài cũ và cho
một số đề bài làm văn
mẫu, Quân lấy sách ra
đọc trong khi thằng
Tùng cắm cúi ghi chép
bài giảng. Chốc chốc, nó
nhìn lén Quân rồi cười
híp cả hai mắt. Thằng
nhóc này quái thật. Làm
gì cứ nhìn mình như
sinh vật ngoài hành tinh
ấy. Hay mình đẹp trai
quá chăng. Học và dạy
hơn một tiếng, Quân
tranh thủ nghỉ một chút
rồi bắt chuyện với nhóc
Tùng.
- Tùng nè cho anh hỏi,
ba mẹ em đâu mà anh
thấy chỉ có hai anh em
trong nhà vậy?
Nghe Quân hỏi vậy, mặt
Tùng bỗng xụi lơ. Nó chề
môi nói như mếu.
- Ba em mất lâu rồi còn
mẹ em đi làm ăn xa.
Một tháng mới về một
lần..
Quân sững người. Nó
cảm thấy nghèn nghẹn
nơi cuống họng. Sao gia
đình anh bất hạnh thế.
Nó ấp úng hỏi thêm.
- Vậy à, anh xin lỗi. Vậy
em có buồn không? Mà
ba em mất lâu chưa
vậy?
- Buồn chứ anh nhưng
lâu rồi không có mẹ cũng
quen. Ba em mất hơn
10 năm rồi anh ạ. Lúc đó
em khóc quá trời luôn.
Sau đó được 2 năm, mẹ
em tái giá làm đám
cưới với dượng.
Quân ngồi nghe mà lòng
trầm buồn. Nó tiếp tục
hỏi.
- Thế anh hai em làm
cảnh sát giao thông lâu
chưa?
- Dạ anh của em mới đi
làm hơn 2 năm à. Sau
khi ảnh đi nghĩa vụ quân
sự xong rồi trở về đây
nhận nhiệm vụ luôn.
- Vậy hả?
Thấy gia cảnh nhà anh
khá phức tạp, Quân hơi
bất ngờ. Không ngờ gia
đình anh lại xảy ra nhiều
biến cố như thế. Khi sắp
hết giờ dạy, Quân nghe
tiếng xe máy ngoài
cổng. Anh đã về rồi sao.
Bước vào nhà, anh tháo
mũ bảo hiểm ra vuốt lại
tóc và bảo.
- Cậu Quân dạy xong rồi
hả? Cám ơn đã trông
chừng em trai và nhà
cửa dùm tôi nhé!!
- Dạ có gì đâu anh..
Thằng nhóc Tùng chen
vô.
- Anh hai này làm như
em là con nít không
bằng mà cần người
trông chừng. Em lớn rồi
chứ bộ? Phải không thầy
Quân?
Thằng nhóc quay sang
nhìn Quân cười toe còn
nó chỉ ậm ờ cho xong
chuyện. Sau đó nó xách
cặp chào anh ra về. Nhìn
anh lặng lẽ bước lên cầu
thang mà lòng dạ Quân
thoáng chút buồn. Buồn
vì anh không ra tiễn nó
về, buồn vì gia đình anh
lại bất hạnh như thế mà
cũng buồn vì nó chẳng
được nói chuyện với
anh lâu hơn. Nhưng dù
sao gặp anh cũng đã
thỏa lòng mong ước của
nó rồi. Còn chuyện để
anh hiểu tình cảm của
nó thì cần phải chờ đợi
thời gian. Nó còn nguyên
một học kì để chinh
phục anh mà. Nghĩ vậy
nó vui vẻ cùng thằng
Tùng tung tăng ra cổng.
Chở thằng Quang về
đến nhà trọ, Quân nặng
nhọc dắt xe vào trong.
Trên đường về, thằng
Quang cứ thở dài ảo
não làm Quân phát bực
phải quát lên.
- Thằng kia, mày bị gì
mà cái mặt như đưa
đám thế. Đứa học trò
nó nghịch phá lắm hả?
- Thôi đừng nhắc nữa.
Tao chán lắm mày ơi.
Dạy kèm kiểu này có
ngày tự sát mất.
- Sao mà chán? Mày nói
nghe nghiêm trọng
vậy !!
- Thì thằng nhóc đó
hiểu chậm lắm. Nó cứ ề
à chép bài làm tao lừ đừ
theo.
- Cứ từ từ, mới có hai
buổi chứ nhiêu đâu. Đây
là cơ hội tốt để thể hiện
nghiệp vụ sư phạm đó,
ráng lên!!
- Ừ hy vọng là sẽ thay
đổi được cái tật kề cà
của nó!!
Nhìn bộ dạng thất thểu
của thằng Quang mà
Quân lắc đầu ngán
ngẩm. Chưa chi đã nhụt
chí rồi à. Phải thường
xuyên động viên nó mới
được.
Buổi cuối trong tuần đến
nhà anh, Quân quyết
định trò chuyện với anh
cho bằng được. Nó sẽ
hỏi địa điểm nơi anh làm
nhiệm vụ để có chiến
lược tiếp cận anh dễ
dàng hơn. Cũng khá
may mắn cho nó, tối
nay anh được nghỉ nằm
ở nhà coi tivi. Thấy nó
đến anh mời vào và bảo
nó lên phòng thằng
Tùng. Còn anh ngồi đó
coi đá banh.
Thấy được cơ hội tốt,
tranh thủ lúc thằng
Tùng hí hoáy viết bài
phân tích tác phẩm,
Quân rón rén xuống nhà
dưới giả bộ xin ly nước.
Thấy anh ngồi yên trên
ghế sa lông, nó cất tiếng
gọi.
- Anh ơi, cho em xin ly
nước được không ạ?
Thấy Quân đứng ở
khép nép chân cầu
thang, anh lạnh lùng
đáp.
- À, cậu đợi chút!
Cầm ly nước trong tay,
nó lấy hết can đảm bắt
chuyện với anh.
- Ủa hôm nay anh không
đi làm sao? Em thắc
mắc không biết lịch làm
việc của cảnh sát các
anh như thế nào nhỉ?
Anh không suy nghĩ gì
mà vui vẻ đáp lại.
- Ừ tôi làm việc nhiều
nơi lắm. Mỗi ngày một
chỗ tùy cấp trên phân
công thôi. Cảnh sát giao
thông mà, mọi nẻo
đường đều là nhà của
mình hết. Nhưng nơi
chính tổ chúng tôi
thường hay tuần tra
chính là ngã đường mà
hôm bữa tôi phạt cậu
đó!! Chỗ đó cũng gần
trường của cậu nhỉ??
- Dạ…
Nhắc đến kỷ niệm đầu
tiên, Quân thoáng đỏ
mặt. Nhưng biết khi nào
anh có mặt ở chỗ đó
chứ. Thấy dáng vẻ bối
rối của nó, anh buông lời
bông đùa.
- Sao đỏ mặt thế kia?
Tôi đụng chạm đến nỗi
đau của cậu à?
- Dạ, đâu có…
Nghe anh đùa thế nó
càng mắc cỡ nhiều hơn.
Nó xin phép anh lên
phòng để dò bài cho
Tùng. Còn anh nhìn theo
bóng dáng lật đật của
nó rồi bật cười. Trong
đôi mắt anh, một niềm
vui chợt hiện lên phút
chốc.
Dò bài xong cũng vừa
đúng 9 giờ. Thằng Tùng
vươn vai sảng khoái khi
nghe nó bảo đã hết giờ
học. Hai thầy trò đủng
đỉnh đi xuống để trình
diện với anh.
- Nhóc học xong rồi hả?
Thầy dạy có hiểu bài
không thế?
- Dạ có mà anh, em viết
lên tay lắm đó! Ý tưởng
tuôn trào bất tận luôn.
Tùng sà đến bên cạnh
anh hai còn anh thì nhìn
nó hỏi để kiểm chứng.
- Nó nói đúng không cậu
Trung Quân?
- Dạ, đúng ạ. Em Tùng
học và hiểu bài nhanh
lắm. Cách hành văn của
em ấy cũng rất ổn nữa.
Anh yên tâm!!
- Thấy chưa, em không
có nói khoác đâu nhé!
Như vậy anh hai phải
thưởng gì cho em đi
nè!!
- Lại lợi dụng đòi quà rồi!
Mới được khen chút
thôi mà đã tham lam
rồi.
Thấy hai anh em quấn
quýt, Quân nhận ra
mình hơi thừa thải bèn
xin phép ra về. Họ vui vẻ
tiễn nó ra cổng và lại
tiếp tục cười nói với
nhau. Quân lặng lẽ lái xe
đến chỗ dạy của thằng
Quang. Đầu nó vẫn vơ
suy nghĩ về anh. Hôm
nay được nói chuyện
với anh có một chút xíu
à. Nhưng không sao
mình đã biết được nơi
anh làm việc. Quân vẫn
băn khoăn một điều.
Đến khi nào anh ấy thôi
gọi mình là cậu nhỉ.
Trang 6