
File 15: Như giấc chiêm
bao
******************
Quân nằm mơ thấy
mình đang bay lơ lững
giữa chín tầng mây cao
vút. Xung quanh nó
những đám mây trắng
bềnh bồng trôi dạt vào
chân. Hình như nó đang
đứng trước cổng thiên
đường thì phải. Quân
thấy vị thần canh cổng
giơ tay mỉm cười chào
nó. Chẳng lẽ nó đã chết
thật rồi sao. Không thể
nào, nó cần phải sống
để nghe tiếng yêu từ
anh chứ. Nhưng liệu anh
có thật sự đáp lại tình
cảm của nó không. Nó
sống tiếp chỉ thêm đau
khổ và thất vọng hơn
mà thôi. Thà mãi mãi
không gặp mặt nhau
như vậy có lẽ sẽ tốt
hơn cho anh và nó.
Đang định bước qua
cánh cửa thiên đường
rộng mở thì Quân chợt
nghe tiếng anh vang
vọng đâu đó. Anh gọi to
tên nó bằng chất giọng
nghe phảng phất sự tiếc
nuối và ân hận. Anh
muốn nó quay trở về
cuộc sống thực tại ư.
Anh đã hiểu ra được
tình cảm sâu đậm của
nó rồi phải không. Quân
hướng ánh mắt mừng
rỡ xuống phía dưới
đám mây và từ từ bay
xuống mặt đất. Quân
thấy từ đằng xa anh
mừng rỡ chạy đến và
dang vòng tay rộng lớn
đón mình. Anh nở nụ
cười thật tươi và ôm
nó vào lòng….Thật chặt,
thật ấm áp và đầy ắp
yêu thương…
******************
Quân khẽ cựa mình tỉnh
dậy sau một giấc ngủ
dài. Khi vừa mới mở đôi
mắt yếu ớt ra thì một
màu trắng toát hiện lên
xung quanh nó. Rồi tiếng
tích tắc của máy điện
tâm đồ từng nhịp vang
lên bên tai. Nó đang ở
đâu thế này. Quân đưa
mắt liếc nhìn xung
quanh đầy sự lạ lẫm.
Phải chăng mình lại quay
trở về với thiên đường
hay sao.
Rồi Quân từ từ nhớ lại
những gì đã xảy ra với
nó. Hình như nó bị ai đó
đụng xe và nó còn đưa
người ra đỡ cho một
anh cảnh sát nữa. Một
vật gì đó khá nặng đánh
trúng đầu nó khiến nó
bất tỉnh. Đang chợt
nghĩ đến gương mặt
anh thì Quân thấy một
người con trai nằm gục
đầu bên thành giường.
Tay anh hình như còn
đang nắm tay nó thì
phải.
Cảm nhận được sự cử
động của tay Quân, anh
giật mình thức giấc.
Thấy nó đã tỉnh lại anh
mừng rỡ đến rơi nước
mắt, hai tay anh vội
siết chặt bàn tay nhỏ bé
của nó.
- Em tỉnh rồi sao? Em
làm anh sợ quá!!
Thì ra là anh cảnh sát
giao thông của nó đây
mà. Anh đã ở bên cạnh
nó suốt từ lúc nó bất
tỉnh đến giờ sao. Quân
càng ngỡ ngàng hơn khi
nghe anh gọi nó bằng
em. Ôi đây có phải là
một giấc mơ không nhỉ.
Nó khẽ nhăn nhó vì vết
thương trên đầu chợt
nhói lên. Đầu nó được
quấn một dải băng
trắng toát. Thấy thế
anh vội vàng đứng dậy
bảo nó.
- Em đừng cử động
nhiều kẻo ảnh hưởng
đến vết thương. Để anh
đi gọi bác sĩ đến…
Nói xong anh tất tả
chạy ra khỏi phòng. Còn
Quân ở lại một mình
đắm chìm trong niềm
vui khôn xiết. Thì ra nó
đã trở về cuộc sống
thực tại và được gặp lại
anh. Tuyệt vời hơn nữa
là anh đã quan tâm lo
lắng cho nó. Hai tay
Quân lúc này đã linh
hoạt hơn và khẽ miết
nhẹ lên tấm chăn mềm
mại. Một nụ cười nhẹ
nhõm chợt hiện trên
môi nó. Khoảng vài phút
sau, anh cùng một vị
bác sĩ già bước vào
phòng và đến bên
giường bệnh. Sau khi vị
bác sĩ khám mắt cho
Quân và quan sát
những hình ảnh vỏ não
được chụp từ tia X
Quang, anh nhìn ông sốt
sắng hỏi.
- Bác sĩ ơi tình trạng
em ấy hiện giờ ra sao ạ?
Vị bác sĩ chậm rãi ghi
kết quả vào sổ theo dõi
bệnh nhân và ngẩng đầu
nói với anh bằng giọng
vui vẻ.
- Bệnh nhân cần ở đây
thêm vài ngày để theo
dõi tình hình. Nhưng
nhìn chung thì cậu bé đã
qua khỏi giai đoạn nguy
hiểm. Rất may trạng
thái não bộ đã ổn định
trở lại. Chỉ cần tịnh
dưỡng và ăn uống điều
độ là có thể sớm ra viện
thôi!
- Dạ cám ơn bác sĩ
nhiều lắm!!
Nét mặt anh giãn ra khi
nghe được những điều
tốt lành từ bác sĩ. Mấy
đêm vừa qua, anh luôn
túc trực ở bên cạnh
Quân khi nó chìm trong
trạng thái hôn mê sâu.
Anh luôn cầm tay Quân
cầu mong cho nó sẽ
mau chóng hồi phục. Khi
vị bác sĩ bước ra khỏi
phòng, anh gạt giọt
nước mắt còn đọng
trên khóe mi và âu yếm
nhìn nó.
- Hiện giờ em thấy
trong người thế nào rồi
Quân?
- Dạ…Em vẫn còn… hơi
mệt…
- Em có đói không? Để
anh đi mua chút cháo
cho em nhé!
- Dạ…Em đói lắm…
Khó khăn lắm Quân mới
có thể nói rõ thành từng
tiếng một. Trong lòng
nó giờ đây ngập tràn
những cảm giác lâng
lâng khó tả. Lần đầu tiên
anh gọi nó bằng em. Lần
đầu tiên Quân thấy anh
khóc vì nó. Chợt mắt
Quân nhòe đi và rồi cứ
thế nước mắt ở đâu
trào ra vì niềm vui
sướng ngỡ ngàng. Anh
cũng nhìn nó xúc động
và vội bước ra khỏi
phòng.
Khi anh vừa ra ngoài
được một lát thì Quân
thấy thằng Quang đẩy
cửa bước vào. Theo
sau nó là ba mẹ Quân và
chị hai. Cả nhà nó đã vào
đây thăm con từ hồi
hôm thứ bảy khi nhận
được tin báo từ phía
cảnh sát. Chính anh đã
nhờ người liên lạc với
bạn bè của Quân để báo
cho gia đình nó biết vụ
việc. Khi thấy Quân đã
tỉnh lại, anh liền lập tức
gọi điện thông báo ngay
cho ba mẹ nó đang ngồi
chờ ở nhà trọ.
Mẹ Quân nghẹn ngào sờ
trán nó nói trong tiếng
nấc. Đã ba ngày nay bà
lúc nào cũng thấp thỏm
lo âu và khóc sướt
mướt.
- Cầu trời con đã tỉnh lại.
Con làm mẹ sợ quá
Quân ơi. Huhu
- Dạ, con xin lỗi mẹ…
Quân rơm rớm nước
mắt trước sự lo lắng
của mẹ mình. Bà nhìn nó
xúc động.
- Con tỉnh lại là may lắm
rồi. Mẹ cứ tưởng sẽ
không bao giờ gặp lại
mày nữa đó…
Nghe vậy, ba nó lớn
tiếng bảo.
- Bà này con nó bình an
là tốt rồi, đừng nói gỡ
như thế chứ!
- Tại tui thấy xót con
chứ bộ! Lần trước ông
bị đụng xe tui linh tính
có chuyện chẳng lành
rồi. Lần nào đi chùa xin
xăm cũng gặp phải quẻ
xui hết, ai ngờ đâu lại
xảy ra chuyện lớn thế
này…
- Ừ thì ai biết trước
được tai nạn đâu! Mà
thôi ráng lo cho thằng
nhỏ mau khỏe lại rồi còn
tiếp tục việc học nữa!
Kiểu này chắc thằng
Quân phải nghỉ học hơi
lâu đấy!
Mẹ nó không nói gì nữa
mà chỉ nhìn Quân đau
đáu. Nhà bà chỉ có mỗi
mình nó nối dõi tông
đường. Nó mà có mệnh
hệ gì không biết ăn nói
sao với bà con họ hàng
nữa. Thăm con được
một chút, ba Quân ra về
trước vì có chuyện quan
trọng cần phải giải quyết
ở nhà hàng. Lúc xuống
đến cầu thang tầng trệt
bệnh viện, chợt ông Huy
khựng người khi thoáng
nhìn thấy một chàng
trai trẻ đang cầm một
bịch cháo đi lên. Cả hai
sợt qua nhau một hai
giây rồi lại tiếp tục cất
bước.
Trang 16