Khi ra đến chỗ gửi xe,
ông Huy vẫn còn bần
thần vì cậu trai ấy có
nét mặt khá giống với
một người bạn trước
đây của ông. Đã lâu lắm
rồi, cách đây hơn 30
năm ông và người đó
đã từng có những kỉ
niệm rất êm đềm và
tuyệt đẹp.
Một lát sau, anh mang
cháo vào phòng Quân.
Thấy có nhiều người tụ
tập, anh lễ phép chào
mẹ nó và cẩn thận đặt
bịch cháo lên chiếc bàn
kế bên giường bệnh.
- Con chào cô và mọi
người! Con mới đi mua
chút cháo cho em Quân.
Cô vào lâu chưa ạ?
- Ừ cô mới đến. Cô cám
ơn con nhiều lắm vì
mấy ngày qua đã bỏ
thời gian chăm sóc canh
chừng cho con trai cô!!
Cô làm phiền con quá…
- Dạ có gì đâu cô. Dù sao
em Quân cũng là ân
nhân của con mà. Nếu
không có em ấy chắc
con là người phải nằm
trên chiếc giường kia ấy
chứ!
- Trông con có vẻ mệt
mỏi rồi lắm đó. Hai mắt
thâm quầng hết rồi kìa.
Mau về nghỉ ngơi lấy
sức rồi còn đi làm nữa
chứ!!
- Dạ, con biết rồi cô ạ!!
Nói xong anh khẽ bưng
tô cháo lại gần Quân và
nói với giọng dịu dàng.
- Em ngồi dậy ăn miếng
cháo đi cho nóng.
Quân khẽ gượng người
tựa vào thành giường.
Vì cơ thể nó còn yếu
nên anh đành phải múc
cháo cho nó ăn. Nó xấu
hổ húp cháo mà hai má
hồng lên trông rất dễ
đáng yêu. Ăn được vài
miếng, anh đặt tô cháo
lên bàn và xin phép về
trước vì có việc gấp ở
cơ quan. Thằng Quang
thay anh đút nốt miếng
cháo còn lại cho Quân. Vì
nó mới tỉnh táo trở lại
nên mọi người không
hỏi han gì nhiều.
Nửa tiếng sau, chị y tá
khuyên cả nhà nên về
sớm để căn phòng yên
tĩnh cho Quân lấy lại
sức. Khi chỉ còn một
mình trong phòng, Quân
chợt suy nghĩ vẩn vơ.
Không ngờ mọi chuyện
lại diễn biến theo chiều
hướng thuận lợi thế
này. Lúc đỡ cú đánh cho
anh nó có cảm giác như
người mình cần phải
cứu chính là anh vậy. Và
rồi anh đã bất ngờ thay
đổi thái độ, đối xử với
nó ân cần tử tế hơn
trước. Điều kì diệu hơn
nữa là nó lại cảm thấy
mình bình phục rất
nhanh chóng. Mọi chuyện
cứ như là một giấc mơ
vậy. Mãi suy nghĩ Quân
thiếp đi lúc nào không
hay.
Khoảng chiều tối, sau khi
tỉnh dậy, Quân lại thấy
anh ở bên cạnh nó từ
lúc nào. Lúc này Quân đã
cảm thấy khỏe hơn một
chút. Nó ngáp một cái
thật to và hỏi bằng
giọng nhỏ nhẹ.
- Ủa anh đến từ lúc nào
vậy?
- Ừ anh mới đến. thấy
em ngủ chưa dậy nên
ngồi đây chờ đó mà!!
- Dạ...
- Em đói không để anh
bóc cam cho em ăn nhé!
- Dạ…
Quân cứ ngoan ngoãn
vâng dạ mà không biết
phải nói thêm gì nữa.
Trong lòng nó giờ đây
cảm thấy ngại ngùng
làm sao ấy. Nó cứ nhìn
anh say sưa rồi hai má
lại đỏ lên vì mắc cỡ. Anh
nhìn nó âu yếm.
- Em ngốc lắm, tại sao
lại liều mình cứu anh
chứ! Em mà chết đi là
anh có lỗi lắm em biết
không hả?
Quân cụp mắt xuống
xấu hổ vì những lời đó
của anh. Nó thỏ thẻ nói.
- Dạ, lúc đó em cũng
hoảng quá nên chẳng
còn kịp suy nghĩ gì
nữa…Em có cảm giác
người bị đánh chính là
anh nên em mới…
- Em không nghĩ đến
bản thân mình sao?
- Dạ…Cũng tại vì em yêu
anh quá…
Nói đến đây Quân thấy
anh cúi đầu im lặng. Nó
quay mặt sang một bên
khẽ thì thầm.
- Nhưng anh lại không
hề yêu em. Em ước gì
chưa từng gặp được
anh thì hay biết mấy…
Đang đợi câu nói tiếp
theo của anh thì bất
ngờ anh ghé mặt mình
sát gần với khuôn mặt
thon nhỏ của Quân. Anh
khẽ đưa tay chạm nhẹ
lên má nó và rồi một nụ
hôn thật sâu vội vàng
ập đến khiến Quân tròn
xoe hai mắt kinh ngạc.
Rồi nó khẽ nhắm mắt lại
tận hưởng cái hương vị
ngọt ngào đó một lúc
khá lâu. Anh rời khỏi đôi
môi nó và cất lời dịu
dàng khiến Quân không
thể nào tin nổi.
- Thật ra anh cũng mến
em lắm. Từ lúc em cứu
anh, anh đã cảm nhận
được tình yêu của em
rồi…
- Anh nói thật chứ! Hay
anh đang đùa em vậy?
- Là thật đấy! Mấy ngày
qua anh suy nghĩ nhiều
lắm. Mỗi khi ngồi đây
một mình anh lại nghĩ
về em, về món ăn em
nấu và cả sự quan tâm
lặng thầm của em nữa.
Đến khi em hy sinh bản
thân vì anh, anh mới
nhận ra cuộc sống này
mà không có em trên
đời thì anh sẽ rất cô
đơn và khổ sở lắm…
“……………….”
- Lúc đầu, anh cứ mãi
trốn tránh không dám
đối diện với tình cảm
của em nhưng giờ đây
em lại làm cho anh lo
lắng và quan tâm đến
em nhiều hơn. Và anh
đã hiểu ra rằng anh
không còn có thể che
giấu cảm xúc của mình
được nữa…
Quân im lặng nghe anh
thổ lộ tình cảm mà
nước mắt nó trào ra,
lăn từng giọt dài trên
má. Nó nhìn anh mỉm
cười hạnh phúc và thầm
cảm ơn Đức Phật linh
thiêng. Quân ước gì thời
gian có thể dừng lại
ngay lúc này đây để nó
có thể cảm nhận hết
được những niềm vui
khôn xiết và giây phút
hạnh phúc mà anh bất
ngờ đem đến cho nó.