File 3: Tương tư
Tối thứ tư, Quân bàn
với Quang về vụ kiếm
việc làm thêm ngoài giờ.
Hiện giờ lịch học kì một
của năm nhất không
quá nhiều môn nên tụi
nó tranh thủ thời gian
này mà đi xin việc làm
để kiếm thêm thu nhập.
Thằng Quang tán thành
ý kiến này ngay. Nó hỏi
Quân.
- Thế tụi mình nên làm
công việc gì đây? Mới
lên đây hơn một tuần
thôi, tao không rành
đường xá cho lắm. Có gì
cho tao đi chung với
mày nha!!
- Uhm. Hay tao với mày
đi dạy kèm tại nhà đi.
Giờ tao thấy mấy vị phụ
huynh hay kiếm gia sư
để dạy kèm môn văn
cho con mình lắm. Tao
tính làm gia sư dạy Văn
cho mấy đứa lớp 10,
lớp 11 gì đó. Ý mày thì
sao??
- Ừ công việc này cũng
được đấy. Nhưng mà
mày đã đến trung tâm
gia sư để hỏi chưa?
- Thì sáng mai để tao đi
hỏi. Có gì báo cho mày
sau.
- Ừ. Nhớ kiếm ở mấy cái
trung tâm uy tín nha.
Mất công bị lừa đảo,
tiền mất tật mang đó!
- Tất nhiên! Thời buổi
này mấy cái trung tâm
dởm, lừa đảo mọc lên
như nấm. Tao chỉ chọn
những chỗ nào đáng tin
cậy và nhiều người
đăng kí thôi.
- Uhm. Vậy đi. Tao chờ
tin tốt lành từ mày đó!
Ngay hôm sau, Quân
xách xe đảo khắp tất cả
các trung tâm gia sư có
tiếng trong thành phố.
Cuối cùng thì nó cũng đã
tìm được chỗ dạy ưng
ý cho mình và thằng
Quang. Theo như anh
chị quản lí ở đó, bọn nó
sẽ bắt đầu đi dạy vào
thứ hai tuần sau. Thời
gian vào buổi tối khoảng
7 giờ đến 9 giờ. Một
tuần dạy ba buổi, thứ
ba thứ năm và thứ bảy.
Lương cũng khá cao và
tiền cọc tháng đầu chỉ
đóng 50 %. Lúc về ăn
cơm trưa, nó kể cho
thằng Quang nghe.
- Nè mày, hên ghê á
mới đi có chút xíu đã
tìm được việc rồi!! Đúng
chuyên ngành của mình
luôn!
- Tốt quá, thế mày có
đăng kí dùm tao không
đó?
- Có chứ pa! Chỗ dạy của
mày cũng gần chỗ của
tao. Nhà đó nằm trên
đường Võ Thị Sáu,
Quận 3 đó. Cũng gần
đây thôi à. Chạy xe đến
đó chắc chỉ mất 15 phút
là cùng.
- Chừng nào mới bắt
đầu dạy vậy? Lương,
thời gian và môn học ra
sao?
- Đây nè, mày coi trong
đây sẽ rõ.
Nói đoạn Quân đưa một
tờ giấy cho thằng
Quang. Trong đó có ghi
rõ hợp đồng gia sư và
các điều khoản khác.
- Thứ ba tuần sau bắt
đầu dạy rồi đó. Mày ráng
mà thu xếp ha! Có thể
họ sẽ bắt mày dạy
thêm môn sử nữa đó vì
lương khá cao mà!!
- Uhm cũng không sao.
Tao chỉ lo mày với tao
dạy ở hai nơi khác nhau,
sợ không mò được
đường về…
- Ầy cái thằng lo thái
quá rồi. Mày yên tâm
mà dạy! Tao sẽ chờ cho
đến khi nào mày xong
mà!!
- Ờ tao cám ơn nha!
Tất cả trông đợi vào
lòng từ bi hỉ xả của mày
đó!
- OK, từ đây đến đó lo
mua sách Văn lớp 11 về
nghiên cứu trước đi.
Quân và Quang vui vẻ
dùng nốt bữa cơm trưa
dang dở. Không ngờ bọn
nó lại gặp thuận lợi
trong ngày đầu kiếm
việc làm bán thời gian
thế này. Ông trời xem
ra cũng biết nhìn người
quá chứ. Cứ tưởng
điềm xui ngày thứ hai
sẽ ám luôn các ngày còn
lại trong tuần thì khổ.
Buổi chiều không có việc
gì làm, Quân bèn chạy
xe ra công viên chơi cho
thư thái. Chiều nay thời
tiết khá mát mẻ. Tuy
đường phố còn ẩm ướt
do mấy ngày qua mưa
lớn liên tiếp nhưng cái
không khí dễ chịu
thoáng đãng sau cơn
mưa làm không gian
thành phố ngập tràn dịu
vợi.
Suốt dọc đường đi, nó
cứ nhìn qua hai bên lề
đường để ngắm các
anh các chú cảnh sát
giao thông. Trước đây
Quân không ấn tượng gì
lắm với các ông này
nhưng đến khi tình cờ
gặp được anh ấy thì nó
bắt đầu cảm thấy bồi
hồi xao xuyến trước
những đối tượng mặc
đồng phục vàng cam và
đội trên đầu cái mũ bảo
hiểm cối.
Ngồi ghế đá công viên
hóng gió và ngắm cảnh
một lúc, Quân đứng dậy
lái xe về nhà. Đi giữa
đường, chợt Quân
thoáng thấy một anh
cảnh sát đang làm
nhiêm vụ có nét gì đó
khá giống anh cảnh sát
mà nó gặp trước đây.
Nó dừng xe lại chăm chú
nhìn từ đằng xa nhưng
rồi nhận ra đó không
phải là anh. Quân xấu hổ
cho xe chạy tiếp, trong
lòng dấy lên những cảm
xúc khó tả.
“ Chẳng lẽ mình đã
thích anh ấy thật rồi
sao???”
#7 | KENRAN | Thứ 2,
18/06/2012, 9:52:51
Mắt Quân thoáng
đượm buồn. Nó lại hình
dung về khuôn mặt và
đôi mắt đầy nỗi suy tư
trong đó. Gía như nó có
thể gặp lại anh lúc này
thì tốt biết mấy. Ôi nó
đã trúng tiếng sét ái
tình thật rồi. Đi ngang
qua một ngôi chùa gần
vòng xoay Hàng xoay,
Quân mạnh dạn bước
vào trong. Với tín đồ
phật giáo như nó, việc đi
chùa cầu khấn là giải
pháp tối ưu để biến
những ước mơ trở
thành sự thật. Trong
làn khói nghi ngút
hương thơm tỏa ra từ
ba cây nhang, Quân khẽ
lầm bầm.
“ Con cầu xin Đức Phật
hiển linh xin ban cho gia
đình con luôn gặp nhiều
may mắn hạnh phúc,
chuyện học hành của
con thuận lợi suôn sẽ và
cuối cùng con xin ơn
trên cho con được gặp
lại anh ấy một lần nữa…
Con xin cám ơn ngài rất
nhiều!”
Bữa cơm chiều hôm đó,
Quân cứ lặng lẽ gắp
thức ăn mà mắt nhìn
đâu đâu. Thằng Quang
thấy lạ bèn hỏi.
- Nè Quân, làm gì mà cứ
bần thần thơ thẫn từ
hôm thứ hai đến giờ
vậy?
Quân giật mình, lúng
túng nhìn thằng bạn ấp
úng đáp.
- Không có gì đâu. Tại
tao thấy nhớ nhà đó
mà…
- Trời tưởng chuyện gì.
Mày muốn về nhà lúc
nào mà chả được. Mới
lên đây có một tuần
chứ mấy. Chán mày
quá!!
Quang không biết rằng
đấy không phải lí do
chính khiến Quân mất
hồn mấy ngày qua. Chỉ
tại ai kia đã đánh cắp
mất trái tim trong sáng
tinh khôi chưa một lần
biết yêu của nó. Cũng vì
quá tương tư nhung
nhớ mà ngày hôm sau
Quân phát bệnh. Thằng
Quang cứ lóng ngóng đi
ra đi vào, mặt biểu hiện
sự lo lắng. Chẳng phải vì
nó thương Quân bị cảm
đâu mà chủ yếu nó
đang lo sợ sẽ không có
người nấu ăn ngon cho
mình. Sau khi dục Quân
uống thuốc xong, nó hỏi
han.
- Nhớ nhà đến phát ốm
luôn hả? Chiều nay có đi
học được không pa?
Quân thều thào, khẽ
gượng người tựa vào
thành giường.
- Cảm xoàng à không
sao đâu, tao còn đi
được mà! Nhưng mà
chỉ sợ lái xe không
được an toàn. Mày dám
để tao chở không? Ke
ke
- Bệnh mà còn cà rỡn
được ha? Đi thì đi bất
quá chết chùm thôi!
- Tao đùa đó. Chắc đến
chiều khỏi lại ngay ấy
mà.
- Vậy thì nằm nghĩ đi
nha! Để tao nấu tô cháo
cho mày giải cảm. Ham
lắm, chiều qua đi rông
nên dính mưa chứ gì??
- Cằn nhằn hoài à! Mày
sắp thành má tao rồi
đó!
Liếc xéo Quân một cái,
Quang đi thẳng xuống
nhà bếp. Nằm trong
phòng một mình, Quân
lại hồi tưởng về hình
ảnh của anh. Nét mặt
cương trực, nghiêm
nghị của anh. Cả những
động tác cử chỉ lập biên
bản vi phạm đối với nó
nữa. Nhất là cái chạm
tay vô tình lúc đưa trả
tờ CMND. Nghĩ lại cảnh
tượng đó, chợt hai gò
má Quân ửng đỏ, trong
lòng nó xuất hiện những
nỗi nhớ thiết tha và
hình bóng anh cứ lởn
vởn trong tâm trí. Sao
lúc này nó muốn được
thấy anh thế không biết.
Chiều có vẻ Quân đã đỡ
hơn. Lúc đi xe từ nhà
đến trường, thằng
Quang cứ ôm lấy eo nó
thật chặt và luôn miệng
nhắc nó phải cẩn thận.
Cái thằng thiệt là. Lúc
nào cũng lo lắng thái
quá. Đúng là lo nghĩ
nhiều qua nên người nó
teo tóp như con cá khô
ấy. Thế mà nó lại có tật
hám gái đẹp mới ghê
chứ.
Dường như lờ mờ đoán
được suy nghĩ của
Quân, thằng Quang đấm
lưng nó mắng.
- Mày đang nghĩ xấu về
tao phải không? Sao cứ
cười rúc rich thế?
- Làm gì có, mày chỉ giỏi
đoán mò thôi! Mai sau
có thất nghiệp thì đi làm
thầy bói được đó! Có gì
tao làm thư kí gom tiền
dùm mày.
- Hơ hơ. Cám ơn lời
khen đểu của bạn! Mình
không có tài đoán
tướng số của người ta
mà mình chỉ có giác
quan thứ sáu mách bảo
thôi! Mày cẩn thận đó,
có ngày tao hạ độc thủ
cho mà coi!!
- Làm thấy ghê hông?
Mày nỡ hãm hại tao
sao? Không có tao lấy ai
nấu cơm ngon cho mày
nè? Suy nghĩ kĩ đi nhé!
- Xời, tưởng chỉ mình
mày biết nấu ăn ngon
thôi hả? Đến khi nào lấy
được vợ, tao bỏ rơi
mày là cái chắc ke ke.
- Từ đây đến đó còn xa
lắm mày ơi! Mà chưa
chắc gì mày có vợ đâu.
Có chồng thì còn có khả
năng hơn. He he
- Cái thằng quỷ sứ! Mày
định thay đổi giới tính
của tao hả??
Quang lồng lên chọc lét
nó khiến Quân lắc lư
người, xe đảo qua đảo
lại.
- Thôi cho tao xin lỗi, té
xe bây giờ. Hi hi
Những khi chạy xe đến
trường, hai đứa nó
thường hay chọc ghẹo
nhau như thế. Hồi còn
học ở quê, Quân và
Quang được mệnh danh
là đôi bạn thân thiết
nhất trong trường
giống như "Bá Nha - Tử
Kì" vậy. Hai đứa tuy hay
cãi nhau chí chóe nhưng
lúc nào cũng đi chơi
chung và đứa này rành
tất tần tật mọi tính
cách, tật xấu của đứa
còn lại. Quân cảm thấy
thằng Quang chính là
liều thuốc hữu hiệu nhất
để giải tỏa những nỗi
buồn và nỗi ưu tư muộn
phiền trong người. Bởi
thế lúc nào u sầu ão
não, nó thường mang
thằng Quang ra đùa
giỡn, trêu ghẹo. Còn
thằng Quang cứ vô tư
cãi lại mà không biết
mình đang bị lợi dụng
một cách trắng trợn.
Nhưng dù thế nào thì
nỗi nhớ về anh vẫn còn
đang ngự trị trong tâm
trí nó. Chỉ tạm lắng
xuống trong khoảnh
khắc nhất thời nhưng
rồi lại bùng trỗi dậy
mạnh mẽ khi nó chỉ còn
một mình. Quân không
biết phải làm sao chỉ còn
biết trông chờ vào phép
màu linh thiêng của Đức
Phật. Hoặc thời gian có
thể là liều thuốc cuối
cùng để trị được căn
bệnh tương tư trong
lòng nó.
#8 | KENRAN | Thứ 2,
18/06/2012, 9:53:38