
Chiều chủ nhật êm đềm
dịu mát vào những ngày
đầu tiên của tháng 12
cũng đến thật nhanh
như để khép lại một
tuần nhiều bộn bề lo
toan thường nhật. Sau
khi đánh một giấc ngon
lành từ 2 giờ chiều đến
tận 5 giờ, Quân tỉnh dậy
lết thân vào nhà vệ sinh
rửa mặt và chuẩn bị
quần áo tươm tất để
đến dự tiệc cùng anh.
Rút kinh nghiệm đợt
trước, lần này nó sẽ ăn
mặc đơn giản hơn một
tí và cũng không xịt
nước hoa bôi gel màu
mè nữa. Khi đã tròng
chiếc áo thun hai lớp lên
người và mặc một chiếc
quần kaki đen thanh
lịch, Quân tự tin bước
xuống nhà dưới và dắt
xe ra cổng. Cũng như
mọi lần, thằng Quang
trầm trồ xuýt xoa
trước vẻ đẹp rạng ngời
của bạn mình.
- Ui chu choa, mỗi lần
mày đi chơi mặc toàn
đồ đẹp không hen? Chỉ
dành cho anh ấy thôi
chứ gì? Ke ke
- Mày nham nhở quá đi!
Tao đẹp sẵn rồi nên tự
nhiên quần áo nó đẹp
theo thôi. He he
- Ặc ặc, tự tin quá đáng!
- Mà thôi ở nhà chịu khó
nấu cơm và ăn một
mình nhé! Chắc tối nay
khoảng 10 giờ tao về
hoặc có khi sáng mai
tao mới về cũng nên…
- Ờ mày muốn sao mày
làm, nhưng nhớ là cẩn
thận đề phòng mọi bất
trắc nhé! Không hiểu
sao tao có cảm giác
mày sẽ gặp chuyện xui
đó Quân à!!
- Eo ôi, dám trù tao ha
thằng kia! Mày làm tim
tao đập thình thịch rồi
này!
- Tao nói phòng hờ thế
thôi! Đừng nghĩ ngợi
nhiều quá nghe chưa…
- Ừ, Tao cám ơn! Bái
bai, tao dong đây!
Tán dóc một hồi, Quân
cũng leo lên xe và phóng
thẳng đến nhà anh cho
kịp giờ. Thằng Quang
nhìn theo bóng dáng
Quân cho đến khi mất
hút. Bỗng dưng Quang
cảm thấy lạnh xương
sống và máy mắt liên
tục. Không lẽ thằng
Quân sắp có chuyện rồi.
Hy vọng là mình linh
cảm sai.
Khi đã đến nhà anh,
Quân vội dắt xe vào
trong và ngồi chờ anh
tắm rữa thay quần áo.
Trước khi đi nó trò
chuyện cùng anh cho
bớt căng thẳng.
- Anh Trung ơi, em thấy
hồi hộp quá à. Lỡ mấy
người bạn của anh nghi
ngờ chúng ta thì sao?
Nghe Quân bảo vậy, anh
vội trấn an nó.
- À, em yên tâm đừng
lo nghĩ làm gì. Em cứ tỏ
vẻ bình thường là được
mà. Nếu mà họ có hỏi
chuyện thì anh trả lời
dùm cho.
- Nhưng lần này là lần
thứ ba em tham gia
mấy cái vụ tiệc tùng này
rồi đó. Em chỉ sợ họ sinh
nghi rồi đồn đại này nọ…
- Không sao đâu Quân à.
Bất quá anh công khai
mọi chuyện luôn. Như
vậy đỡ phải giấu diếm
cho mệt. Anh không
muốn ngày vui của anh
thiếu vắng em đâu.
Nghe anh phán một câu
xanh rờn, Quân xua tay
phân bua.
- Ấy ấy vậy đâu có
được. Anh làm như vậy
sẽ ảnh hưởng đến công
việc của mình đó. Dù
sao anh cũng làm trong
ngành cảnh sát mà…
- Cảnh sát thì đã sao.
Anh yêu em thì có chết
ai đâu chứ!
- Thôi em không chịu
đâu. Cứ tạm thời để
trong vòng bí mật đã.
Em không muốn làm anh
mất mặt với đồng
nghiệp đâu….
- Uhm. Em nói sao anh
nghe vậy. Hihi. Thôi ra
ngoài xe anh chở đi nào!
Hôm nay trông em dễ
thương lắm.
- Dạ!
Được anh khen, Quân
ngượng đến đỏ cả mặt.
Sau đó anh còn hôn má
nó một cái nữa khiến
Quân lại càng mắc cỡ
hơn. Rồi anh nói vọng lên
lầu trước khi ra khỏi
nhà.
- Tùng ơi, xuống khóa
cửa lại dùm anh. Có gì
ăn cơm luôn đi nha, anh
nấu sẵn đồ ăn rồi đó!!
Nghe tiếng anh hai,
thằng Tùng lật đật
phóng xuống nhà và
bảo.
- Dạ, em biết rồi. Anh hai
với thầy đi chơi vui vẻ
nhé!
- Ờ cám ơn em!
Đợi Quân và anh hai đi
khỏi, thằng Tùng mới lủi
thủi bước vào nhà. Nó
ngồi phịch xuống ghế và
đưa ánh mắt thẫn thờ
nhìn về phía tivi. Trong
lòng nó, một nỗi buồn
không tên lại ập đến
khiến cả cơ thể nhỏ bé
bị bủa vây bởi những
cảm giác mệt mỏi chán
chường.
Trên đường đến nhà
hàng Phương Nam gần
vòng xoay Điện Biên
Phủ, Quân và anh vẫn
tiếp tục nói chuyện say
sưa để khỏa lấp khoảng
thời gian trống trải và
cũng để giúp nó bình
tâm hơn. Khi đã đến
trước cổng nhà hàng,
anh bảo Quân xuống xe
đứng chờ còn mình đi
tìm chỗ gửi xe. Đang
đứng tần ngần ngó
nghiêng xung quanh thì
chợt một giọng con trai
quen thuộc vang lên bên
tai làm Quân giật mình.
- Ủa em Quân phải
không?
Khi quay đầu lại Quân
mới nhận ra người vừa
hỏi nó chính là anh Minh.
Xem ra nó và anh ấy
cũng có duyên nói
chuyện quá chứ. Lần nào
gặp anh cũng chủ động
hỏi chuyện nó cả.
- Dạ, em chào anh Minh.
Hôm nay anh Trung mời
em đến dự tiệc mừng
anh ấy được khen
thưởng…
- À, vậy à! Thế Trung
đâu rồi?
- Dạ anh ấy đi cất xe rồi,
chắc cũng sắp quay lại.
Minh không hỏi gì thêm
mà chăm chăm nhìn
Quân từ đầu đến chân.
Điều đó làm Quân hơi e
ngại, mặt nó lại thoáng
ửng đỏ. Trước vẻ mặt
bối rối ấy, Minh không
kìm chế được cảm xúc
liền đánh ực một cái
thật khẽ nhưng Quân
không hề để ý thấy.
Được chừng vài giây
sau thì Trung cũng đến
bên cạnh nó. Thấy
người bạn thân nhất đã
đến, Trung hồ hởi bắt
chuyện.
- Minh đến rồi đấy à.
Mau cất xe rồi tập trung
đội hình liền nha. Tụi
mình đặt ở phòng trong
cùng ở lầu trệt ấy!
- Ok. Chào cậu và em
Quân, mình đi gửi xe
đây.
Rồi Trung ra hiệu cho
Quân cùng đi với mình
vào chỗ đặt tiệc. Mọi
thứ đã được phục vụ
dọn sẵn bên trong từ
trước. Quân líu ríu theo
anh và ngó nghiêng
những vật dụng đặt
trong nhà hàng. Tất cả
đều bố trí rất bắt mắt
với những tông màu
được phối hợp hài hòa
tao nhã. Ghế ngồi và bàn
ăn được làm bằng gỗ
xà cừ trông rất sang
trọng sạch sẽ.
Bước vào sâu bên trong
Quân chợt nhận ra
những gương mặt quen
thuộc. Họ đang ngồi nói
chuyện sôi nổi ở căn
phòng trong cùng. Thấy
Quân xuất hiện, họ trố
mắt ngạc nhiên.
- Ủa thầy gia sư nhà
thằng Trung này. Lần
thứ 3 tụi anh gặp lại
nhóc rồi đấy!
- Dạ em chào mấy anh…
Quân khép nép ngồi vào
chỗ của mình còn anh
thì ngồi kế bên cầm tay
trấn tĩnh cho nó bớt
run.
- Là mình mời em ấy
đến đây chung vui với
mọi người. Dù gì thì em
Quân cũng giúp đỡ em
trai mình với lại cho em
ấy đi theo để học hỏi
kinh nghiệm nhậu nhẹt.
Hì hì
- Ờ tụi này có nói gì đâu
càng đông càng vui mà.
Cả đội đã đến đông đủ
chưa đấy, chúng ta
nhập tiệc thôi nào, tớ
đói quá!!
Cái anh nói giọng bắc kì
quen thuộc mở miệng
đòi ăn làm ai cũng bật
cười. Quân cũng nhăn
răng cười phụ họa theo.
Anh Minh ngồi bên trái
Quân cũng phát biểu vài
câu tạo không khí sôi
nổi.
- Hình như đã đủ người
rồi đó. Đội của mình đã
tập trung hết rồi còn
đâu. Chỉ mỗi anh
Phương đội trưởng xin
cáo lui vì bận đi chăm
sóc vợ ở bệnh viện thôi.
Thế rồi, mọi người vui
vẻ bắt đầu cầm bát
muỗng và mời mọc
nhau dùng đồ ăn. Lần
lượt các món ăn hấp
dẫn nhất của nhà hàng
như Heo sữa quay, Vịt
xiêm 3 món, Sườn cừu
đút lò, Giò heo quay, Cá
lăng nấu măng chua, Đùi
ếch chiên nước mắm…
được mang ra đặt ngay
ngắn trên bàn. Quân chỉ
nhìn sơ qua mà đã nuốt
nước miếng ừng ực vì
từ chiều đến giờ nó đã
cho gì vào bụng đâu.
Đám bạn của anh thi
nhau cụng ly rồi chúc
tụng nhân vật chính. Thi
thoảng họ cũng hỏi Quân
vài câu cho có lệ rồi lại
nâng ly uống mừng. Chỉ
khổ cho Quân vừa ăn
vừa phải khép nép
không dám ho he câu
nào. Phải đợi đến khi
Minh ngồi bên cạnh chủ
động bắt chuyện thì nó
mới trả lời bằng giọng
ngập ngừng.
- Quân thi cử gì chưa
em?
- Dạ cũng sắp rồi anh…
- Có thi nhiều môn
không?
- Dạ cỡ 5, 6 môn gì thôi
à.
- Ờ. Vậy em có hay về
nhà thường xuyên
không?
- Dạ. 2 tuần em về một
lần. Nhà cũng gần nên
cũng hay về chơi lắm.
- À.
Minh không hỏi nữa mà
cầm ly bia nhấp vài
ngụm rồi nhìn Quân mỉm
cười một cách khó hiểu.
Nó thì mắc cỡ cứ cúi
gằm mặt xuống bàn.
Còn mấy người khác chỉ
lo tập trung chọc ghẹo
nhau và cụng bia côm
cốp nên Quân may mắn
thoát khỏi những ánh
nhìn săm soi tò mò. Nó
chỉ tức một điều là anh
bỏ bê nó ngồi đó mà cứ
đáp lễ mấy lời chúc của
đồng nghiệp. Thấy nó co
người ngồi ru rú, Minh
bèn mời nó một ly bia.
- Uống với anh một ly
nào! Nãy giờ sao mặt bí
xị vậy? Vui lên đi em!
- Dạ…
Nghe anh Minh nói vậy
Quân đành gượng cười
và cầm ly bia lên uống
một hơi gần hết. Không
hiểu sao hiện tại nó lại
tỏ ra phấn khích thế
này. Liền ngay sau đó
Minh vỗ tay kích động
nó.
- Oh yeah, vậy mới sung
đúng chất sinh viên chứ!
Uống thêm ly nữa để
chúc mừng cho anh
Trung đi nào!
Không nói không rằng
Quân cầm lấy ly bia từ
tay Minh nốc hết không
còn một giọt. Mọi người
bỗng đập bàn hò hét vì
thấy tinh thần uống bia
của Quân. Cả anh lúc này
đang ngà ngà say cũng
mỉm cười vỗ vai nó ủng
hộ.
- Em uống giỏi quá! Hôm
nay anh vui lắm đó!
Minh ngồi kế bên lại nhìn
Quân nhếch môi mỉm
cười. Anh tiếp tục rót
bia đầy ly cho nó và cứ
thế Quân uống, uống
mãi như bị thôi miên.
Mọi người lại tiếp tục
cười nói và nâng ly chúc
mừng Trung.
Khoảng tầm 10 giờ đêm
thì tiệc bắt đầu tàn. Lúc
này Quân cảm thấy
trong người nóng hừng
hực, mặt nó đỏ gay còn
tay chân bủn rủn không
thể kiểm soát được
nữa. Còn đám người kia
cũng say bét nhè nhưng
do có nhiều kinh nghiệm
nhậu nhẹt nên họ vẫn
còn tỉnh táo một chút.
Sau một hồi đáp lễ đồng
nghiệp hơn chục ly bia,
Trung nằm gục đầu
trên bàn miệng nhai
chóp chép. Bạn anh lay
mãi mà Trung vẫn cứ
nằm một đống ra đấy.
Thấy vậy, Minh vội nói
với bạn mình.
- Cậu Tấn đưa thằng
Trung về nhà đi. Nó say
quá rồi sao mà chạy xe
được nữa!
- Ờ thế còn nhóc Quân
kia tính sao? Em ấy
cũng say mèm rồi kìa!
Cậu chở nhóc ấy về hả?
- Ừ chắc vậy! Còn xe
thằng Trung cứ tạm
thời để đây đi! Sáng
mai đến lấy!
- OK!!
Sau khi thanh toán hóa
đơn ở quầy thu ngân,
hai người con trai to con
đi đến chỗ ngồi của
Trung kéo anh dậy và
dìu ra ngoài chỗ để xe
còn Minh cũng đỡ Quân
đứng lên bước nặng nề
ra khỏi nhà hàng. Giờ
đây Quân như một con
mèo rũ rượi, không biết
trời trăng là gì. Nó vừa
đi loạng choạng vừa lè
nhè câu được câu mất.
Vì Quân nhỏ con nên
Minh dễ dàng nhấc nó
lên xe của mình. Để cơ
thể Quân tựa vào lưng
mình, Minh cẩn thận lái
xe ra đường quốc lộ.
Trong đầu Minh lúc này
đang nghĩ đến một
chuyện mà anh không
bao giờ dám nghĩ đến.
Hơi men trong người
Minh đang bốc lên cộng
với khối thịt mềm nóng
hổi ở sau lưng đang
khiến anh bị kích thích
dữ dội. Thay vì chở
Quân về nhà Trung
nhưng Minh lại quyết
định cho xe rẽ sang
đoạn đường hướng về
nhà mình.
Trang 24