
File 21: Hoang mang
Sau một đêm ân ái mặn
nồng với anh, Quân khẽ
mở mắt thức dậy. Nó
vươn vai ngáp một cái
thật to và quay người
sang định ôm anh.
Nhưng Quân ngạc nhiên
khi thấy anh không còn
trên giường. Chợt nó
thấy một mẫu giấy nhỏ
bị đè dưới gói quà trên
chiếc bàn kế bên. Quân
nhoài người với tay lấy
tờ giấy và đọc.
“Quân yêu dấu, anh phải
dậy sớm để đi làm. Khi
nào em về nhà thì khóa
cổng lại dùm anh nha!
Chìa khóa anh để trên
bàn đó. Chúc em yêu
một buổi sáng tốt
lành!!”
Quân đọc xong thì hai
má ửng hồng vì thẹn.
Nó nhoẻn miệng cười và
rúc người vào chiếc
chăn ấm áp. Hơi ấm của
anh vẫn còn đọng lại
trên đây. Cũng hên là
tiết học hôm nay bị đổi
sang ngày khác nên
Quân mới có được một
đêm chủ nhật hạnh
phúc và sung sướng
thế này. Nhớ lại đêm
qua, lần đầu tiên nó biết
mùi vị cơ thể của một
người con trai là thế
nào và lần đầu tiên nó
được đắm chìm trong
những khoái cảm bềnh
bồng mà trước đây nó
chưa bao giờ nghĩ đến.
Bỗng Quân chợt nhớ
đến cái cảnh giáp lá cà
với anh trong nhà tắm
lần trước. Lúc đó nó quá
bối rối ngượng ngùng
nên chẳng thấy được gì
trên cơ thể anh cả. Còn
đêm hôm qua thì nó đã
được khám phá toàn bộ
tấm thân mạnh mẽ của
anh với những đường
nét vạm vỡ săn chắc.
Đêm qua cả anh và nó
chỉ dừng lại ở mức đụng
chạm xác thịt chứ chưa
tiến đến quan hệ. Một
phần vì cả hai chưa
chuẩn bị cho chuyện
này, phần còn lại anh
muốn để dành cho một
dịp thật đặc biệt, thật ý
nghĩa.
Đang hồi tưởng lại cái
khoảnh khắc hạnh phúc
đêm qua thì chợt Quân
nghe tiếng động lạ dưới
nhà. Chẳng lẽ có trộm
đột nhập hay là thằng
Tùng về đột xuất vậy
trời. Thế là nó cuống
cuồng nhảy xuống
giường vội vã tìm quần
áo mặc vào người.
Quân vừa rón rén bước
xuống cầu thang thì
thấy bóng dáng một
người phụ nữ lớn tuổi
đang loay hoay dưới
bếp. Rồi một người đàn
ông mái tóc hoa râm từ
cửa chính bước vào.
Chẳng lẽ họ là mẹ anh
và ba kế của nhóc Tùng
hay sao. Đang suy tính
nên làm gì thì bất ngờ
Quân trượt chân ngã
bệch xuống bậc cầu
thang. Nghe âm thanh
đó, cả hai người giật
mình hướng mắt về
phía nó. Rồi mẹ anh thốt
lên.
- Ơ kìa Quân, sao con
vẫn còn ở đây?
Quân vội vàng đứng dậy
chỉnh tề quần áo và gãi
đầu giải thích.
- Dạ thưa cô, đêm qua
say quá nên con mới
ngủ lại…
Bà Trang vẫn còn chưa
hết kinh ngạc hỏi nó.
- Con ngủ với thằng
Trung hay thằng Tùng?
- Dạ.. Ở phòng anh
Trung ạ…
Quân càng mất bình
tĩnh khi mẹ anh hỏi thế.
Nó nói thêm câu nữa để
tự trấn an mình.
- Ảnh dậy sớm đi làm
để lại cho con chìa khóa
nhà để lúc về thì khóa
cổng lại.
Nét mặt bà Trang hơi
đanh lại khi nghe được
câu trả lời từ nó. Tuy
nhiên bà trở lại vẻ bình
thường và đặt ấm trà
trên tay xuống chiếc
bàn ở phòng khách. Còn
người đàn ông có mái
tóc hoa râm ngồi kế bên
mẹ anh và họ bắt đầu
tra hỏi Quân.
- Cháu Quân ngồi xuống
đây cho cô hỏi chuyện
một chút.
- Dạ!
Quân gãi đầu gãi tai
khép nép ngồi xuống đối
diện với họ. Bà Trang
chậm rãi rót nước trà
vào ly rồi cất giọng vui
vẻ hỏi Quân, nhưng
trong đó là một sự đe
dọa và ẩn chứa những
thái độ dò xét.
- Con dạy thằng Tùng
lâu chưa? Nhà con ở
đâu? Ba con làm nghề
gì?
Nghe mẹ anh hỏi dồn
dập, tim Quân đập thình
thịch trong lồng ngực.
Đặc biệt là các câu hỏi
hơi bất thường kiểu
này. Tuy vậy nó vẫn lễ
phép trả lời.
- Dạ, con mới dậy hồi
cuối tháng 9. Nhà con ở
tận Đồng Nai lận còn ba
con thì làm đầu bếp.
Khi nghe đến hai chữ
đầu bếp thì bà Trang
đột nhiên trợn tròn
mắt, nét mặt ngỡ
ngàng hiện lên trên
gương mặt trắng bệch.
Rối chiếc ly trà trên tay
bỗng nhiên rớt xuống
nền nhà. Thấy vậy,
chồng bà lo lắng hỏi.
- Em bị sao vậy Trang?
Có cần anh gọi bác sĩ
không?
- À, em không sao…Anh
đừng lo!
Mẹ anh chợt nghiêm nét
mặt lại. Trong đầu bà
những hình ảnh năm
xưa chợt ùa về một lúc
rồi lại bay đi rất nhanh.
Còn Quân thấy vậy cũng
giật mình hỏi thăm.
- Cô vẫn ổn chứ ạ??
- Ừ tại cô thấy hơi bất
ngờ khi nghề của ba con
giống nghề ba thằng
Trung đó mà. Khổ cho
ổng, đang còn trẻ mà
phải chết sớm…
- Dạ! Mà cô ơi cho con
hỏi hiện tại thì cô đang
kinh doanh gì đấy ạ?
Sao lại phải sống xa con
cái thế cô?
- À, cô đang kinh doanh
vàng bạc đá quý trên
Đà Lạt ấy. Cô muốn hai
thằng con nhà cô lên
trên đó sống nhưng tụi
nó không chịu. Nhất là
thằng Trung cứ nằng
nặc đòi ở lại đây làm
cảnh sát giao thông mà
không chịu lên đó làm
quản lý giúp cô. Thế là
thằng Tùng cũng muốn
ở bên cạnh anh nó và
học tập luôn ở thành
phố. Cô đành phải để
vậy chứ không biết phải
làm sao nữa. Lần này
sinh nhật thằng Trung,
cô và dượng mới về
quyết thuyết phục nó
đây nè. Hiện giờ công ty
trên đó đang có nhiều
việc phải lo lắm, một
mình cô lo không xuể.
- Dạ. Ra là vậy…
Quân nghe mẹ anh kể
mà nó cứ ngồi im ru. Thì
ra đây là lí do mà anh lại
sống một mình với em
trai ở thành phố này.
Hèn chi nó thấy mẹ và
anh có điều gì đó không
hòa hợp cho lắm. Chợt
bà Trang nói tiếp trong
khi ông dượng đi ra
ngoài nghe điện thoại.
- Quân nè, con quen với
hai đứa con nhà cô cũng
lâu rồi thì giúp cô
khuyên nhủ thằng
Trung được không? Con
thấy đó cái nghề cảnh
sát giao thông làm thì
cực mà toàn bị thiên hạ
chửi rủa. Cô muốn nó
làm quản lý công ty thì
có gì sai đâu. Vừa an
nhàn mà lại dễ làm nữa.
Với lại cô cũng sắp già
đến nơi rồi. Mai này gia
đình cũng cần có người
nối nghiệp trông coi công
ty nữa chứ! Thế mà
thằng Trung lại không
chịu nghe mới tức chứ!
- Dạ..cái này con thấy
hơi khó. Anh Trung
cứng rắn kiên quyết
như vậy thì sao mà
thay đổi quyết định của
ảnh được!
- Hừm bởi vậy cô mới
nhờ con giúp sức. Có gì
tối nay con qua nhà cô
để lựa lời nói cho thằng
Trung hiểu nha con. Giờ
con có bận gì không?
- Dạ. giờ chắc con phải
về để chuẩn bị học bài
nữa. Có gì tối nay con
qua xem thế nào.
- Ừ chào con! Nhớ giúp
cô lần này nha con! Tất
cả cô hy vọng vào con
đó!
Quân dạ một tiếng rồi
lẳng lặng dắt xe ra cổng.
Nó cúi đầu chào ông
dượng rồi phóng xe đi.
Vừa chạy nó vừa suy
nghĩ mong lung. Mẹ anh
muốn anh làm quản lý
sao. Như vậy anh sẽ rời
Sài Gòn và lên Đà Lạt xa
xôi. Điều này đồng
nghĩa với việc nó sẽ
phải xa lìa anh. Nó không
muốn điều đó xảy ra
đâu. Còn mẹ anh tại sao
lại tỏ vẻ bất ngờ khi
nghe nó bảo ba mình
làm đầu bếp cơ chứ.
Quân cảm nhận có điều
gì đó không ổn trong
chuyện này.
Trên đường về nó cứ
giả thiết thế này giả
định thế nọ. Nhưng
chung quy lại là nó
không muốn phải xa
anh. Còn anh thì sẽ thế
nào đây. Khi không chịu
làm theo ý mẹ mình thì
chuyện gì sẽ xảy ra.
Quân bắt đầu cảm thấy
những chông gai thử
thách đang thật sự ập
đến với nó.
Trưa hôm đó, bà Trang
vừa dọn dẹp nhà cửa
vừa âm thầm suy tính
kế hoạch của mình.
Không lẽ cậu bé đó là
đứa con trai của ông
Huy sao. Mình nhất
quyết không để cho
chuyện năm xưa lặp lại.
Xã hội này làm gì có thể
còn tồn tại thứ yêu
đương khác người như
thế.
Đến chiều Quân sửa
soạn quần áo đến nhà
anh như lời đã hứa với
mẹ anh. Nó do dự không
muốn đi nhưng vì mẹ
anh đã nài nỉ hết lời nên
nó đành cắn răng mà lái
xe đến. Mới vừa đến
cổng thì Quân nghe
tiếng cãi vã khá lớn
phát ra từ trong nhà.
Hình như nhà anh đang
có chuyện. Thằng Tùng
nghe tiếng chuông thì ra
mở cổng cho Quân. Nó
nhìn Quân rụt rè.
P
- Thầy ơi hôm nay nhà
em xảy ra chuyện lớn
rồi!!
- Ờ…Thầy với em vô
xem thế nào..
Cả hai líu ríu bước vào
nhà để xem sự tình
đang đến hồi căng
thẳng. Tiếng tranh cãi
ngày càng lớn.
- Con đã nói bao nhiêu
lần với mẹ rồi!! Con chỉ
thích làm cảnh sát giao
thông thôi, không có
quản lí, trợ lí gì hết!!!
- Sao con cứng đầu thế
hả? Làm cái nghề đó có
sung sướng gì cho
cam? Mai này mẹ già rồi
thì lấy ai trông coi công
ty đây??
- Mẹ cứ kệ con! Sao cứ
phải bắt con làm thứ
mà con không thích!
Bỗng dượng anh nói
chêm vào.
- Mẹ con nói đúng đó!
Bây giờ ai ai cũng lên án
cảnh sát giao thông hối
lộ, làm ăn cẩu thả hết.
Không khéo còn bị ngồi
tù, hành hung nữa! Con
nghe lời mẹ lần này đi,
trên công ty làm việc
thoải mái hơn mà.
- Tôi không cần dượng
dạy đời. Tôi biết những
gì tôi đang làm! Xin mấy
người làm ơn đừng
nhắc đến chuyện này
trước mặt tôi nữa có
được không hả!!
Lần này anh thực sự rất
bực tức và đấm mạnh
xuống bàn. Đến khi
trông thấy bóng dáng
của Quân khép nép
ngoài cửa, anh sững
người kinh ngạc.
- Ủa Quân sao em lại
đến đây??
Đang chờ câu trả lời từ
nó thì bà Trang đáp
thay.
- Mẹ kêu cậu ấy đến đây
đấy. Mẹ định nhờ Quân
khuyên con thay đổi cái
quyết định ngu ngốc ấy!!
- Mẹ…
Anh không thèm nghe
mẹ mình nói nữa mà
đưa mắt nhìn Quân tỏ
vẻ khó hiểu. Nó ấp úng
nói mà không biết mình
đang thốt ra những lời
gì.
- Anh nên nghe theo lời
mẹ anh đi. Về Đà Lạt
làm quản lí đi cho bớt
khổ…
- Em đang nói gì vậy
Quân. Anh không muốn
đi đâu hết. Bởi vì hiện
giờ anh đang rất yêu
em. Em cũng biết điều
đó mà!!
Mọi người nghe anh hét
lên như vậy đều ngỡ
ngàng nhìn anh kinh
ngạc. Nhất là mẹ anh. Bà
không thể ngờ câu
chuyện cách đây 30
năm lại tái diễn một lần
nữa. Bà Trang không tin
vào tai mình nên hỏi lại.
- Con nói sao?? Con yêu
ai??
- Bây giờ thì con nói rõ
ràng cho mẹ biết. Con
đang yêu em Quân. Cho
nên con không muốn về
Đà Lạt hay đi đâu hết.
Mẹ và dượng mau trở
lại đó đi!!
Bà Trang nghe thế thì
không giữ bình tĩnh
được nữa chợt khuỵu
người xuống ôm đầu
choáng váng. Ông
dượng kề bên vội đỡ bà
ngồi xuống ghế. Thằng
Tùng chưa hết ngỡ
ngàng với bí mật của
anh hai liền chạy đến kế
bên mẹ mình hét lên.
- Mẹ ơi, mẹ ơi mẹ làm
sao thế này???
Còn Quân và anh đứng
chết trân nhìn nhau khi
trông thấy cảnh tượng
đó. Nó không ngờ tình
huống lại diễn ra thế
này. Nó phải quyết định
ra sao đây.
Trang 22